Mấy hôm nay, kể từ ngày tôi được ra viện, mọi chuyện cơm nước đều do một tay chồng lo liệu. Tôi suốt ngày chỉ nằm trên giường, thỉnh thoảng mới đứng dậy đi lại một chút cho đỡ mỏi. Chồng thương lắm, lúc nào cũng vỗ về an ủi, tất cả cùng vì con yêu thôi mà. Trước mỗi bữa cơm, hai vợ chồng lại bàn nhau xem ăn gì, rồi vợ bày cách cho chồng làm. Chồng vừa đứng làm vừa hỏi vợ, vợ chỉ nằm trên giường trả lời thôi. Nấu cơm xong thì chồng bưng mâm cơm vào đặt lên cái bàn nhỏ ngay cạnh giường, vợ ngồi trên giường ăn, chồng ngồi ghế đối diện. Vừa ăn vừa chuyện trò, rồi giục nhau ăn cái nọ cái kia. Đến hôm nay là ngày thứ 3 ăn như vậy rồi, chồng mới bảo vợ, ăn kiểu này cũng hay đấy nhỉ. Hoá ra chồng cũng cảm thấy giống như vợ cảm thấy thôi, một cảm giác ấm cúng khi ngồi ăn với nhau. Bây giờ, phòng ngủ của hai vợ chồng biến thành phòng ăn, phòng khách, phòng làm việc. Cứ y như là cái thời khó khăn ngày xưa ấy, nhưng lại ấm cúng biết bao.
Hôm nay bà Mary tới thăm tôi, cho thằng cu tí mấy cái áo, đôi giày,... cho tôi mấy cái bánh và son dưỡng môi nữa. Bà rất thương tôi vì bà cũng đã trải qua những sóng gió trong thời kỳ mang thai. Tôi mong là mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, cu tí sẽ ra đời đủ ngày đủ tháng. Thương lắm con trai ơi!
Thursday, December 07, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment