Thế là đã thoả cơn thèm, giờ mình có thể tự tin nấu một nồi bún bò Huế và xì xụp thưởng thức đến no căng bụng thì thôi. Lần đầu tiên nấu bún bò Huế, phải nói là ngon không bàn phím nào tả xiết. Lần đầu tiên thấy vị ngọt của nước dùng đậm đà tới như vậy, đi ăn hàng đúng thực gọi là lướt qua hàng xương mà lại rõ đắt. Sau khi nấu nướng xong xuôi, tổng thiệt hại chỉ khoảng $7 - 8 cho 4 bát bún, nhưng với điều kiện là rất ít các loại rau sống (vì mình không ăn được rau sống). Còn nếu ra hàng, giá một bát cũng $7 rồi. Thế là từ nay, mình có thể chủ động làm mà ăn rồi, sướng thật đấy. Biết làm thêm một món mình thích cũng có cảm giác khoan khoái, sung sướng cứ như vừa mới được thưởng ấy.
Hồi học lớp 8, mình vào Tp HCM chơi cùng với gia đình, lần đầu tiên được ăn bún bò Huế, ấn tượng không bao giờ quên. Bát bún ấy thực sự vĩ đại so với cái dạ dày bé tẹo của mình hồi đó và mùi vị của nó cứ ám ảnh mình mãi không thôi. Mãi đến lúc đi làm công ty, mình mới có dịp ăn tiếp. Và cứ thế nghiện món đó. Mình cũng chỉ quen ăn ở một hàng trên đường Nguyễn Chí Thanh, gần đài truyền hình VN ấy. Hàng đấy bán cũng đắt mà chị chủ quán thì hay cáu gắt, ăn thì nóng vã mồ hôi ra, thế mà vẫn thích.
Sang tới Canada, lần nào vào quán phở Việt Nam, mình cũng gọi bún bò Huế. Lần đầu ăn còn thấy ngon, các lần sau họ cứ làm dở dần đi, thế mới chán. Thế mới có ngày hôm nay, quyết tâm làm lấy bát bún cho riêng mình. Hihi, cảm ơn chị Tú và nhuyen đã tư vấn, động viên em làm.
Saturday, August 09, 2008
Subscribe to:
Posts (Atom)
