Mới dùng sản phẩm Lancome để dưỡng da có hơn 1 tuần nay thôi mà cảm thấy da mình khác hẳn. Tự dưng trở thành con nghiện Lancome vô điều kiện. Hihi! Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, chưa bao giờ mình xài cái gì đắt tiền như thế. Chẳng lẽ bây giờ lại là thời kỳ bắt đầu tốn kém của mình hay sao? Hay đã đến lúc già rồi và bắt đầu cố gắng cứu vãn tuổi xuân, cứu vãn làn da đầy sẹo vì mụn và lấm tấm nốt ruồi. Có quá muộn để nghĩ đến việc chăm sóc da hay không nhỉ?
Thôi thì mình cũng đã bắt đầu và thực sự cảm thấy hứng thú với việc ngày 2 lần ngồi trước gương bôi bôi trát trát ngắm ngắm nghía nghía. Hiện giờ thời gian chăm sóc con cũng hết cả ngày nhưng vẫn có những khoảng trống để mình tranh thủ chăm sóc bản thân. Không biết tới lúc em Thỏ ra đời, mình còn thời gian để ngồi mà ngắm vuốt nữa không. Cứ biết bây giờ tranh thủ đã nhỉ!
Không chỉ nghiện mỗi việc mua kem bôi da, mình còn ghiền luôn cả quà tặng nữa. Cứ thấy nó kêu mua bao nhiêu tiền thì được tặng quà là ráo rác lên tìm xem thích mua cái gì để còn nhận quà. Thế có dại không chứ! Đành rằng chỉ mua cái mình thật cần thôi, nhưng vẫn bị nó lôi cuốn để mà xem hết sản phẩm này đến sản phẩm kia, so sánh giá cả. Mình mới chỉ dùng thử có vài loại thôi. Híc híc! Mong là mình sẽ sớm cai nghiện được, chứ không thì tốn kém lắm đây!
Đây là bộ sản phẩm mà mình đang dùng. Riêng lọ sữa rửa mặt thì chưa dùng tới vì đang dùng lọ khác của Clinique, chẳng biết bao giờ mới hết được. Còn sản phẩm thích nhất trong bộ này là cái lọ bé xíu có 10ml ấy (Primordiale Cell Defense™ Serum – 10ml). Dùng hết chắc phải mua thêm thôi, cái lọ ấy mà 30ml đã tới $72 rồi. Trong khi mình mua bộ này có $59 lại kèm bao nhiêu quà tặng nữa. Thật là đắt quá thể ấy nhỉ!
Sunday, November 30, 2008
Wednesday, October 08, 2008
Tâm trạng bay bổng
Mấy hôm nay, kể từ khi biết rằng em Thỏ của mình là một bé gái, dường như mình đang sống trong màu hồng. Có tưởng tượng được không, ai biết tin này cũng chúc mừng mình, nói với mình những điều nghe sao mà sướng :D Có phải mình ưa được khen quá không nhỉ?
Tâm trạng bay bổng, lúc nào cũng chỉ muốn ngồi cạnh chồng để mà làm nũng. Nhưng già rồi! Thỉnh thoảng cũng làm nũng một tí cho mình thích. Hôm qua chị Rachel bảo là mình bị mắc bệnh yêu chồng mãn tính, không chữa được. Hihi! Nghe tội mình quá! Quả thực mấy hôm nay, ngày nào cũng cảm ơn chồng, ngày nào cũng khen chồng. Chồng sướng nhỉ!
Mình cảm giác có em Thỏ gia đình trọn vẹn đủ đầy. Mình cảm giác như mình đang có một niềm tự hào, kiêu hãnh không thể nào tả nổi, mà mình thì lại thấy nó rất là vô lý. Mình cảm thấy hạnh phúc, và mình hiểu là bố mẹ mình cũng hạnh phúc. Sao một cô con gái lại có thể quan trọng đến thế được nhỉ! Con gái của mẹ ấy!
Tâm trạng bay bổng, dễ viết những điều lung tung. Thế nên mấy hôm nay dù đang lâng lâng nhưng mình vẫn để blog trống, sợ lại viết ra những điều không nên viết. Thế nên dừng lại ở đây nhé!
Tâm trạng bay bổng, lúc nào cũng chỉ muốn ngồi cạnh chồng để mà làm nũng. Nhưng già rồi! Thỉnh thoảng cũng làm nũng một tí cho mình thích. Hôm qua chị Rachel bảo là mình bị mắc bệnh yêu chồng mãn tính, không chữa được. Hihi! Nghe tội mình quá! Quả thực mấy hôm nay, ngày nào cũng cảm ơn chồng, ngày nào cũng khen chồng. Chồng sướng nhỉ!
Mình cảm giác có em Thỏ gia đình trọn vẹn đủ đầy. Mình cảm giác như mình đang có một niềm tự hào, kiêu hãnh không thể nào tả nổi, mà mình thì lại thấy nó rất là vô lý. Mình cảm thấy hạnh phúc, và mình hiểu là bố mẹ mình cũng hạnh phúc. Sao một cô con gái lại có thể quan trọng đến thế được nhỉ! Con gái của mẹ ấy!
Tâm trạng bay bổng, dễ viết những điều lung tung. Thế nên mấy hôm nay dù đang lâng lâng nhưng mình vẫn để blog trống, sợ lại viết ra những điều không nên viết. Thế nên dừng lại ở đây nhé!
Monday, September 01, 2008
Một chiều êm
Chiều nay người phiêu lãng về cuối chân trời...
Mình không phiêu lãng, mình đưa con ra công viên chơi - một chiều chủ nhật bình thường, không có kế hoạch gì. Có hai đứa trẻ lớn đang chơi xích đu. Em tí thích lắm, ra ngắm anh chị chơi và bốc cát ném nghịch. Rồi cô bé con thay đổi trò chơi, chạy về phía mẹ đang nằm ngủ, dưới nắng. Cô bé lấy chiếc đàn guitar của mẹ ra rồi cố gắng biểu diễn một bài hát trẻ con. Em tí tò mò đứng xem, mắt nhìn chăm chú. Rồi bà Tàu lại thể hiện một điệu Romance với mấy lỗi sai :D, mình im lặng nghe, con im lặng nghe. Và người mẹ thức dậy, trò chuyện vui vẻ, họ đi picnic với một ít đồ ăn, một cái chăn trải ra dưới gốc cây và một cây đàn guitar.
Trông họ như những thiên thần trong những câu chuyện cổ tích. Những đứa trẻ dễ thương, xinh đẹp và ngoan ngoãn, khoẻ mạnh. Em tí quay trở lại với những trò chơi, bỗng nhiên lại bị tiếng guitar thu hút, vội vã rời sân cát để tới gần nghe. Mình theo em, ngồi bên chiếc bàn nắng cạnh đó để nghe tiếng đàn và tiếng hát của chị. Mình vẫn chưa biết tên và cũng quên không hỏi tên. Khi cả em tí và cô bé con đã bỏ ra sân để chơi cầu trượt, chỉ còn lại mình với chị, chị đàn và hát như để cho mình nghe vậy. Cảm giác được nuông chiều kinh khủng! Gió mát, nắng dịu dàng, cỏ cây thơm tho, không khí trong veo, tiếng hát nhẹ nhẹ với tiếng đàn êm êm. Mình bỏ giày đi chân đất, rồi ngồi xuống bãi cỏ để nghe. Mắt vẫn không rời em tí, nhưng lòng như bay bổng tận đâu. Chỉ muốn cảm ơn người đã cho mình một buổi chiều phiêu lãng... Cảm ơn!
Mình không phiêu lãng, mình đưa con ra công viên chơi - một chiều chủ nhật bình thường, không có kế hoạch gì. Có hai đứa trẻ lớn đang chơi xích đu. Em tí thích lắm, ra ngắm anh chị chơi và bốc cát ném nghịch. Rồi cô bé con thay đổi trò chơi, chạy về phía mẹ đang nằm ngủ, dưới nắng. Cô bé lấy chiếc đàn guitar của mẹ ra rồi cố gắng biểu diễn một bài hát trẻ con. Em tí tò mò đứng xem, mắt nhìn chăm chú. Rồi bà Tàu lại thể hiện một điệu Romance với mấy lỗi sai :D, mình im lặng nghe, con im lặng nghe. Và người mẹ thức dậy, trò chuyện vui vẻ, họ đi picnic với một ít đồ ăn, một cái chăn trải ra dưới gốc cây và một cây đàn guitar.
Trông họ như những thiên thần trong những câu chuyện cổ tích. Những đứa trẻ dễ thương, xinh đẹp và ngoan ngoãn, khoẻ mạnh. Em tí quay trở lại với những trò chơi, bỗng nhiên lại bị tiếng guitar thu hút, vội vã rời sân cát để tới gần nghe. Mình theo em, ngồi bên chiếc bàn nắng cạnh đó để nghe tiếng đàn và tiếng hát của chị. Mình vẫn chưa biết tên và cũng quên không hỏi tên. Khi cả em tí và cô bé con đã bỏ ra sân để chơi cầu trượt, chỉ còn lại mình với chị, chị đàn và hát như để cho mình nghe vậy. Cảm giác được nuông chiều kinh khủng! Gió mát, nắng dịu dàng, cỏ cây thơm tho, không khí trong veo, tiếng hát nhẹ nhẹ với tiếng đàn êm êm. Mình bỏ giày đi chân đất, rồi ngồi xuống bãi cỏ để nghe. Mắt vẫn không rời em tí, nhưng lòng như bay bổng tận đâu. Chỉ muốn cảm ơn người đã cho mình một buổi chiều phiêu lãng... Cảm ơn!
Saturday, August 09, 2008
Bún bò Huế
Thế là đã thoả cơn thèm, giờ mình có thể tự tin nấu một nồi bún bò Huế và xì xụp thưởng thức đến no căng bụng thì thôi. Lần đầu tiên nấu bún bò Huế, phải nói là ngon không bàn phím nào tả xiết. Lần đầu tiên thấy vị ngọt của nước dùng đậm đà tới như vậy, đi ăn hàng đúng thực gọi là lướt qua hàng xương mà lại rõ đắt. Sau khi nấu nướng xong xuôi, tổng thiệt hại chỉ khoảng $7 - 8 cho 4 bát bún, nhưng với điều kiện là rất ít các loại rau sống (vì mình không ăn được rau sống). Còn nếu ra hàng, giá một bát cũng $7 rồi. Thế là từ nay, mình có thể chủ động làm mà ăn rồi, sướng thật đấy. Biết làm thêm một món mình thích cũng có cảm giác khoan khoái, sung sướng cứ như vừa mới được thưởng ấy.
Hồi học lớp 8, mình vào Tp HCM chơi cùng với gia đình, lần đầu tiên được ăn bún bò Huế, ấn tượng không bao giờ quên. Bát bún ấy thực sự vĩ đại so với cái dạ dày bé tẹo của mình hồi đó và mùi vị của nó cứ ám ảnh mình mãi không thôi. Mãi đến lúc đi làm công ty, mình mới có dịp ăn tiếp. Và cứ thế nghiện món đó. Mình cũng chỉ quen ăn ở một hàng trên đường Nguyễn Chí Thanh, gần đài truyền hình VN ấy. Hàng đấy bán cũng đắt mà chị chủ quán thì hay cáu gắt, ăn thì nóng vã mồ hôi ra, thế mà vẫn thích.
Sang tới Canada, lần nào vào quán phở Việt Nam, mình cũng gọi bún bò Huế. Lần đầu ăn còn thấy ngon, các lần sau họ cứ làm dở dần đi, thế mới chán. Thế mới có ngày hôm nay, quyết tâm làm lấy bát bún cho riêng mình. Hihi, cảm ơn chị Tú và nhuyen đã tư vấn, động viên em làm.
Hồi học lớp 8, mình vào Tp HCM chơi cùng với gia đình, lần đầu tiên được ăn bún bò Huế, ấn tượng không bao giờ quên. Bát bún ấy thực sự vĩ đại so với cái dạ dày bé tẹo của mình hồi đó và mùi vị của nó cứ ám ảnh mình mãi không thôi. Mãi đến lúc đi làm công ty, mình mới có dịp ăn tiếp. Và cứ thế nghiện món đó. Mình cũng chỉ quen ăn ở một hàng trên đường Nguyễn Chí Thanh, gần đài truyền hình VN ấy. Hàng đấy bán cũng đắt mà chị chủ quán thì hay cáu gắt, ăn thì nóng vã mồ hôi ra, thế mà vẫn thích.
Sang tới Canada, lần nào vào quán phở Việt Nam, mình cũng gọi bún bò Huế. Lần đầu ăn còn thấy ngon, các lần sau họ cứ làm dở dần đi, thế mới chán. Thế mới có ngày hôm nay, quyết tâm làm lấy bát bún cho riêng mình. Hihi, cảm ơn chị Tú và nhuyen đã tư vấn, động viên em làm.
Wednesday, July 30, 2008
Mộng mị
Đã mấy hôm nay cứ mong có thời gian để ngồi viết một cái gì đó cho mình, thế mà cứ ngồi vào máy tính lại lang thang đọc tin, hết trang này tới trang khác, thật là mệt mỏi và tốn thời gian. Chắc mình phải nghiêm túc hơn với việc vào mạng của mình mới được.
Không hiểu làm sao mà cứ mỗi lần mình lơ đãng, nhắm mắt lại, mình thấy mình như đang đi trên những con đường quen thuộc ở Hà Nội. Cảm giác như vừa mới đây thôi. Cảm giác như mình chưa bao giờ xa. Mình vẫn còn thấy cái nóng cháy da giữa trưa nắng phóng xe từ chỗ làm về nhà ăn cơm với bố mẹ. Vẫn nhớ lúc ngoảnh đầu nhìn đường để rẽ sang cầu. Vẫn nhớ như in hình ảnh khu phố ấy. Những con đường ấy, sao lại ở trong tâm trí mình lâu đến như thế.
Ngày còn ở nhà, đi làm, buổi sáng dắt xe ra rồi phóng đi như một phản xạ có điều kiện. Cứ đúng giờ ấy là lên đường, đi đúng hướng ấy, không có lựa chọn nào khác. Như một cái máy. Mình lúc nào cũng gương mẫu, đi làm đúng giờ, về đúng giờ. Thoảng lắm mới có một hôm về sớm, hoặc sau giờ làm việc bỏ đi chơi mà không về nhà ngay. Ngày ấy, chỉ thèm một ngày không phải đi làm để đi chơi, ra phố nhìn thiên hạ xem họ sống ra sao.
8 tiếng giam mình trong văn phòng. 8 tiếng gần đồng nghiệp hơn bố mẹ và em gái. 8 tiếng lấy đi tất cả sức lực. Về tới nhà, chỉ muốn ăn ngủ và nằm xem tivi. Chẳng học thêm được cái gì mới, chẳng có thêm được bạn bè nào mới. Chắc hồi đó mình sống ngoan quá, quy củ quá. Chứ như bạn của mình, người ta vẫn biết thêm được bao nhiêu thứ, có thêm bao nhiêu bạn và kinh nghiệm làm việc cứ nhiều lên mỗi ngày.
Sang đây đã hơn 2 năm rồi, mình chỉ có vài lần mơ là mình đang ở đây thôi. Còn đâu các giấc mơ đều hướng về gia đình với bố mẹ và em gái, bạn thân, đồng nghiệp, nơi ở cũ. Không biết đến bao giờ, cái ám ảnh và áp lực của công việc, đi làm đúng giờ, mới thực sự rời xa mình, thôi không hành mình trong những giấc mơ nữa. Mình cũng muốn quên lắm, mình yêu cuộc sống hiện tại của mình lắm.
Cuộc sống bây giờ chẳng có áp lực gì ngoài việc lo cho con ăn đủ bữa, ngủ đủ giấc, lo cho nhà cửa gọn gàng, cơm nước tươm tất. Cái làm mình đau đầu nhất bây giờ cũng chỉ là câu hỏi: hôm nay ăn gì? Cuộc sống nhẹ nhàng, không lo nghĩ, không toan tính, an ninh xã hội tốt, ra đường không lo cướp giật, móc túi, nhà cửa không sợ trộm cắp, tệ nạn xã hội ở xa chỗ mình sống, thế nên mình chẳng có gì phải lo nghĩ.
Trước đây, mình cứ ngồi lo chuyện kinh tế, thấy mình cứ ở nhà mãi, không đi làm để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Cũng sốt ruột, cũng buồn chán, rồi thúc giục chồng, rồi giận dỗi chồng. Thế nhưng, những lo lắng đó chẳng giải quyết điều gì cả. Sau một buổi nói chuyện giải toả tâm sự với chồng, mình đã dẹp hết những lo lắng ấy, để sống cho thoải mái. Mọi thứ đã có chồng tính toán rồi.
Giờ mình lại muốn đi làm. Mặc dù mang thai đã tới tháng thứ 2. Nếu được đi làm, mình vẫn có thể làm thêm được vài tháng trước khi nghỉ đẻ. Làm thêm cũng tốt. Chưa biết mình có được nhận làm hay không, nhưng cứ thử một vài cơ hội để nghe ngóng xem thế nào.
Thôi mộng mị thế thôi nhỉ, trở lại thực tế cái xem nào. Cu tí ngủ được gần 2 tiếng rồi, chắc sắp dậy. Chuẩn bị cho em ăn sữa thôi.
Không hiểu làm sao mà cứ mỗi lần mình lơ đãng, nhắm mắt lại, mình thấy mình như đang đi trên những con đường quen thuộc ở Hà Nội. Cảm giác như vừa mới đây thôi. Cảm giác như mình chưa bao giờ xa. Mình vẫn còn thấy cái nóng cháy da giữa trưa nắng phóng xe từ chỗ làm về nhà ăn cơm với bố mẹ. Vẫn nhớ lúc ngoảnh đầu nhìn đường để rẽ sang cầu. Vẫn nhớ như in hình ảnh khu phố ấy. Những con đường ấy, sao lại ở trong tâm trí mình lâu đến như thế.
Ngày còn ở nhà, đi làm, buổi sáng dắt xe ra rồi phóng đi như một phản xạ có điều kiện. Cứ đúng giờ ấy là lên đường, đi đúng hướng ấy, không có lựa chọn nào khác. Như một cái máy. Mình lúc nào cũng gương mẫu, đi làm đúng giờ, về đúng giờ. Thoảng lắm mới có một hôm về sớm, hoặc sau giờ làm việc bỏ đi chơi mà không về nhà ngay. Ngày ấy, chỉ thèm một ngày không phải đi làm để đi chơi, ra phố nhìn thiên hạ xem họ sống ra sao.
8 tiếng giam mình trong văn phòng. 8 tiếng gần đồng nghiệp hơn bố mẹ và em gái. 8 tiếng lấy đi tất cả sức lực. Về tới nhà, chỉ muốn ăn ngủ và nằm xem tivi. Chẳng học thêm được cái gì mới, chẳng có thêm được bạn bè nào mới. Chắc hồi đó mình sống ngoan quá, quy củ quá. Chứ như bạn của mình, người ta vẫn biết thêm được bao nhiêu thứ, có thêm bao nhiêu bạn và kinh nghiệm làm việc cứ nhiều lên mỗi ngày.
Sang đây đã hơn 2 năm rồi, mình chỉ có vài lần mơ là mình đang ở đây thôi. Còn đâu các giấc mơ đều hướng về gia đình với bố mẹ và em gái, bạn thân, đồng nghiệp, nơi ở cũ. Không biết đến bao giờ, cái ám ảnh và áp lực của công việc, đi làm đúng giờ, mới thực sự rời xa mình, thôi không hành mình trong những giấc mơ nữa. Mình cũng muốn quên lắm, mình yêu cuộc sống hiện tại của mình lắm.
Cuộc sống bây giờ chẳng có áp lực gì ngoài việc lo cho con ăn đủ bữa, ngủ đủ giấc, lo cho nhà cửa gọn gàng, cơm nước tươm tất. Cái làm mình đau đầu nhất bây giờ cũng chỉ là câu hỏi: hôm nay ăn gì? Cuộc sống nhẹ nhàng, không lo nghĩ, không toan tính, an ninh xã hội tốt, ra đường không lo cướp giật, móc túi, nhà cửa không sợ trộm cắp, tệ nạn xã hội ở xa chỗ mình sống, thế nên mình chẳng có gì phải lo nghĩ.
Trước đây, mình cứ ngồi lo chuyện kinh tế, thấy mình cứ ở nhà mãi, không đi làm để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Cũng sốt ruột, cũng buồn chán, rồi thúc giục chồng, rồi giận dỗi chồng. Thế nhưng, những lo lắng đó chẳng giải quyết điều gì cả. Sau một buổi nói chuyện giải toả tâm sự với chồng, mình đã dẹp hết những lo lắng ấy, để sống cho thoải mái. Mọi thứ đã có chồng tính toán rồi.
Giờ mình lại muốn đi làm. Mặc dù mang thai đã tới tháng thứ 2. Nếu được đi làm, mình vẫn có thể làm thêm được vài tháng trước khi nghỉ đẻ. Làm thêm cũng tốt. Chưa biết mình có được nhận làm hay không, nhưng cứ thử một vài cơ hội để nghe ngóng xem thế nào.
Thôi mộng mị thế thôi nhỉ, trở lại thực tế cái xem nào. Cu tí ngủ được gần 2 tiếng rồi, chắc sắp dậy. Chuẩn bị cho em ăn sữa thôi.
Saturday, July 05, 2008
Tiếp tục thời kỳ thai nghén
Vậy là tôi lại có thai. Điều này không phải giống như bố mẹ tôi nghĩ: vỡ kế hoạch, mà thực sự nó nằm trong kế hoạch rất nghiêm túc của vợ chồng tôi. Hiện giờ cu tí cũng đã 17 tháng rồi, đến lúc sinh em bé, cu tí cũng chừng 2 tuổi. Tôi nghĩ khoảng cách đó là vừa vặn với tôi.
Em bé yêu yêu ở trong bụng mẹ được hơn 6 tuần rồi. Hôm nay, em ấy bắt đầu chứng tỏ sự có mặt của mình bằng cách làm cho mẹ buồn ngủ liên tục, cứ vừa ngủ dậy lại ngáp ngắn ngáp dài, nhưng đi nằm thì lại không tài nào ngủ được. Bên cạnh đó, mẹ có một anh cu tí cứ thích đến gần và đùa với mẹ, thế làm sao mà mẹ ngủ được nhỉ! Tiếp theo là em làm cho mẹ ợ hơi lúc sắp ăn xong cơm, làm mẹ có cảm giác no khi mà mẹ ăn chưa đủ bữa. Em bé nào cũng giống nhau thế nhỉ!
Sau khi chính thức biết tin có con, ba mẹ đã cùng báo tin về cho ông bà nội, ông bà ngoại và dì Trang. Cả nhà ai cũng vui mừng với tin này, mặc dù ông bà còn đôi chút lo lắng. Lo mẹ sẽ vất vả với hai đứa bé, lo mẹ sẽ không thể trông nổi một lúc hai đứa bé cùng đòi hỏi. Nhưng, mẹ can đảm lắm, mẹ bảo rằng mẹ sẽ lo liệu được hết. Mẹ không muốn phải xa một đứa con nào cả, anh cu Sóc sẽ luôn ở bên mẹ, bên ba và em Thỏ. Con bé nhỏ, có biết là mẹ hạnh phúc thế nào không? Hai hôm nay, ba đã bắt đầu đặt tay lên bụng mẹ, gọi con yêu của ba, rồi thơm con đấy, con có cảm nhận được không nào? Yêu con, yêu Sóc, yêu ba!
Em bé yêu yêu ở trong bụng mẹ được hơn 6 tuần rồi. Hôm nay, em ấy bắt đầu chứng tỏ sự có mặt của mình bằng cách làm cho mẹ buồn ngủ liên tục, cứ vừa ngủ dậy lại ngáp ngắn ngáp dài, nhưng đi nằm thì lại không tài nào ngủ được. Bên cạnh đó, mẹ có một anh cu tí cứ thích đến gần và đùa với mẹ, thế làm sao mà mẹ ngủ được nhỉ! Tiếp theo là em làm cho mẹ ợ hơi lúc sắp ăn xong cơm, làm mẹ có cảm giác no khi mà mẹ ăn chưa đủ bữa. Em bé nào cũng giống nhau thế nhỉ!
Sau khi chính thức biết tin có con, ba mẹ đã cùng báo tin về cho ông bà nội, ông bà ngoại và dì Trang. Cả nhà ai cũng vui mừng với tin này, mặc dù ông bà còn đôi chút lo lắng. Lo mẹ sẽ vất vả với hai đứa bé, lo mẹ sẽ không thể trông nổi một lúc hai đứa bé cùng đòi hỏi. Nhưng, mẹ can đảm lắm, mẹ bảo rằng mẹ sẽ lo liệu được hết. Mẹ không muốn phải xa một đứa con nào cả, anh cu Sóc sẽ luôn ở bên mẹ, bên ba và em Thỏ. Con bé nhỏ, có biết là mẹ hạnh phúc thế nào không? Hai hôm nay, ba đã bắt đầu đặt tay lên bụng mẹ, gọi con yêu của ba, rồi thơm con đấy, con có cảm nhận được không nào? Yêu con, yêu Sóc, yêu ba!
Sunday, May 18, 2008
Linh tinh suy nghĩ lúc nửa đêm
Mải mê đọc blog của người khác, rồi nhận ra rằng mình chả có năng khiếu viết lách gì cả. Đi đọc bài mọi người viết thấy hấp dẫn, thấy hay, rồi lại thấy rằng mình cũng có những cảm nhận riêng mà sao không viết ra được. Mà viết ra được để rồi làm gì nhỉ? Ai đọc, ai xem? Mục đích để làm gì? Vậy nên lại giấu đi, ỉm đi những suy nghĩ chưa kịp chín, chưa kịp thành dòng.
Kiến thức là mênh mông, chuyện trên trời dưới bể người này biết một tí người kia hiểu một tí. Rồi ai cũng thể hiện như mình là chuyên gia, mình là biết tuốt, rồi tự cho mình quyền nhận xét như thể chỉ có mình mới hiểu thấu sự việc. Thế nên mình mới thấy rằng mình chẳng nên viết những điều như thế. Rằng nhật ký là để mình trải lòng với những điều đã xảy ra trong cuộc sống của mình mà thôi. Không cần đi khoa trương múa bút với ai cả.
Tự dưng nghĩ vậy, viết vậy.
Kiến thức là mênh mông, chuyện trên trời dưới bể người này biết một tí người kia hiểu một tí. Rồi ai cũng thể hiện như mình là chuyên gia, mình là biết tuốt, rồi tự cho mình quyền nhận xét như thể chỉ có mình mới hiểu thấu sự việc. Thế nên mình mới thấy rằng mình chẳng nên viết những điều như thế. Rằng nhật ký là để mình trải lòng với những điều đã xảy ra trong cuộc sống của mình mà thôi. Không cần đi khoa trương múa bút với ai cả.
Tự dưng nghĩ vậy, viết vậy.
Tuesday, April 22, 2008
Bão giá tràn từ Việt Nam qua tới Canada
Tình hình là sau hai năm xa quê hương, ngày trở về tôi hoàn toàn bị sốc bởi giá cả tại Việt Nam. Ngày tôi đi, cái gì cũng rẻ, ở mức chấp nhận được. Đến nỗi khi mới sang Canada tôi cứ suốt ngày so sánh, cái này ở Việt Nam có ngần này, mà sang Canada đắt gấp mười mấy lần.
Và chẳng phải đợi lâu, mới có 2 năm thôi, giá cả ở Việt Nam đã ngang ngửa với Canada, thậm chí nhiều cái đắt hơn. Khi quay trở về Việt Nam, tôi lại phải so sánh ngược lại. Chắc mấy năm nữa thì tôi không dám mua cái gì ở Việt Nam nữa, mà phải chờ quay về Canada mới tiêu tiền mất.
Cái đắt đỏ nhất mà tôi thấy là thực phẩm - một nhu cầu thiết yếu của con người. Cái nhu cầu này được đáp ứng ở một mức giá rất cao và lại không đảm bảo chất lượng. Nay tivi đưa tin dịch bệnh này, mai lại loại thuốc kích thích tăng trưởng khác. Chính thế nên người tiêu dùng ở VN có tiền mà không được hưởng cho đáng đồng tiền, ăn mà lo ngay ngáy, bệnh tật lan tràn, nay dịch tả, mai dịch lợn tai xanh, rồi cúm gà.
Thử làm phép so sánh Việt Nam của tôi cách đây 2 năm và bây giờ thông qua những món quà vặt mà tôi vẫn thích ăn nhé:
Món tủ là nem chua rán này: cách đây 2 năm có 15,000đ/10 chiếc. Ăn thoải mái 2 người hết 30,000đ là no. Mà giờ hai vợ chồng tôi lượn qua, ngồi gọi suất cho 2 người, chủ quán chả nói chả rằng, cũng chả biết mình được ăn bao nhiêu cái nem, cứ thế bưng ra một cái mẹt. Ăn xong, thanh toán 50,000đ.
Món tủ của chồng tôi là món bún chả: ngày trước có đi đánh lẻ cũng chỉ hết 10,000đ/suất to đùng đầy thịt và bún. Hôm mới về, chồng lại đi đánh lẻ, hết 31,000đ. Sợ luôn, chả bao giờ dám rủ vợ đi bún chả nữa.
Còn món cháo trai, ngày trước có 3,000đ/bát, giờ cũng lên tới 7,000đ. Phở Nam Định gia truyền ngày trước chỉ 5,000đ, giờ lên 15,000đ/bát mà nhạt phèo. Lại còn món bún ốc bò ở phố Hào Nam nữa chứ, ngày trước ăn ngon lắm, tẹt ga chỉ 10,000đ - 12,000đ, giờ lên tới 20,000đ/bát. Và món xôi gà với patê của tôi thì tăng từ 7,000đ lên tới 18,000đ/bát.
Giá cả cứ lên vù vù chóng hết cả mặt. Mỗi ngày vợ chồng tôi ra đường mua sắm là hết 1,000,000đ như không. Cầm mấy trăm nghìn trong túi là thấy thiếu, thấy ít quá. Ngày trước lương tôi có 2,300,000đ, tôi còn tiêu pha thoải mái, để dành để dụm được. Cứ như mức tiêu bây giờ thì tôi chỉ có nước ngồi nhà thôi, chứ không dám súp-pin nữa. Thật đấy!
Ngoài chợ thì giá cả mới đắt đỏ chứ. Mẹ chồng tôi đi chợ bảo, đậu phụ trước 500đ giờ lên 1,000đ. Rau muống sau tết lên đến mấy chục ngàn/kg còn không có mà mua. Thịt lợn thì lên thôi rồi. Ngày tôi ở nhà, có 3,000đ/lạng thịt vai ngon. Giờ lên tới 6,000đ. Mua bán ở chợ giờ miễn mặc cả. Người bán hàng muốn bán bao nhiêu thì biết bấy nhiêu. Đi mua đĩa lòng lợn về ăn, tươm tất cũng hết 80,000đ/đĩa mới có đủ món, ngày trước chỉ 20,000đ là xịn lắm rồi. Nghĩ mà sợ chả dám ăn gì nữa hết.
Bàn thêm chuyện tăng giá mà không phải là thức ăn, đó là vàng. Thời tôi ở VN, vàng mới ngấp nghé ngưỡng 1,000,000đ/chỉ. Trước khi tôi trở lại Canada vàng lên tới 1,800,000đ/chỉ. Tiền Việt mất giá khỏi bàn cãi. Giờ phải xem giá vàng để biết giá rau muống lên hay xuống thôi :D
Khi tôi quay lại Canada được hơn 1 tháng thì bão giá bắt đầu lan tới đây. Cũng là vì thực phẩm chúng tôi ăn chủ yếu được nhập khẩu từ những nước Châu Á nên bão giá lan sang đây là không tránh khỏi. Mặt hàng nào cũng lên giá, từ gạo, thịt, rau đến hoa quả, đồ ăn vặt. Xăng xe cũng lên. Bia cũng lên giá. Chắc chắn còn nhiều thứ lên giá mà nhà tôi không biết tới, vì chưa có nhu cầu xài tới. Hiện giờ, mới chỉ loanh quanh với nhu cầu cơ bản của cuộc sống thôi. Lên giá thế này thì cũng chẳng kêu ca gì được nữa, chỉ biết sống chung với lũ thôi. Rồi lại tìm cách mà xoay xở, mà tiết kiệm. Dù sao, ở đây thì còn tin tưởng được chất lượng sản phẩm theo kiểu tiền nào của ấy. An ủi phần nào!
Và chẳng phải đợi lâu, mới có 2 năm thôi, giá cả ở Việt Nam đã ngang ngửa với Canada, thậm chí nhiều cái đắt hơn. Khi quay trở về Việt Nam, tôi lại phải so sánh ngược lại. Chắc mấy năm nữa thì tôi không dám mua cái gì ở Việt Nam nữa, mà phải chờ quay về Canada mới tiêu tiền mất.
Cái đắt đỏ nhất mà tôi thấy là thực phẩm - một nhu cầu thiết yếu của con người. Cái nhu cầu này được đáp ứng ở một mức giá rất cao và lại không đảm bảo chất lượng. Nay tivi đưa tin dịch bệnh này, mai lại loại thuốc kích thích tăng trưởng khác. Chính thế nên người tiêu dùng ở VN có tiền mà không được hưởng cho đáng đồng tiền, ăn mà lo ngay ngáy, bệnh tật lan tràn, nay dịch tả, mai dịch lợn tai xanh, rồi cúm gà.
Thử làm phép so sánh Việt Nam của tôi cách đây 2 năm và bây giờ thông qua những món quà vặt mà tôi vẫn thích ăn nhé:
Món tủ là nem chua rán này: cách đây 2 năm có 15,000đ/10 chiếc. Ăn thoải mái 2 người hết 30,000đ là no. Mà giờ hai vợ chồng tôi lượn qua, ngồi gọi suất cho 2 người, chủ quán chả nói chả rằng, cũng chả biết mình được ăn bao nhiêu cái nem, cứ thế bưng ra một cái mẹt. Ăn xong, thanh toán 50,000đ.
Món tủ của chồng tôi là món bún chả: ngày trước có đi đánh lẻ cũng chỉ hết 10,000đ/suất to đùng đầy thịt và bún. Hôm mới về, chồng lại đi đánh lẻ, hết 31,000đ. Sợ luôn, chả bao giờ dám rủ vợ đi bún chả nữa.
Còn món cháo trai, ngày trước có 3,000đ/bát, giờ cũng lên tới 7,000đ. Phở Nam Định gia truyền ngày trước chỉ 5,000đ, giờ lên 15,000đ/bát mà nhạt phèo. Lại còn món bún ốc bò ở phố Hào Nam nữa chứ, ngày trước ăn ngon lắm, tẹt ga chỉ 10,000đ - 12,000đ, giờ lên tới 20,000đ/bát. Và món xôi gà với patê của tôi thì tăng từ 7,000đ lên tới 18,000đ/bát.
Giá cả cứ lên vù vù chóng hết cả mặt. Mỗi ngày vợ chồng tôi ra đường mua sắm là hết 1,000,000đ như không. Cầm mấy trăm nghìn trong túi là thấy thiếu, thấy ít quá. Ngày trước lương tôi có 2,300,000đ, tôi còn tiêu pha thoải mái, để dành để dụm được. Cứ như mức tiêu bây giờ thì tôi chỉ có nước ngồi nhà thôi, chứ không dám súp-pin nữa. Thật đấy!
Ngoài chợ thì giá cả mới đắt đỏ chứ. Mẹ chồng tôi đi chợ bảo, đậu phụ trước 500đ giờ lên 1,000đ. Rau muống sau tết lên đến mấy chục ngàn/kg còn không có mà mua. Thịt lợn thì lên thôi rồi. Ngày tôi ở nhà, có 3,000đ/lạng thịt vai ngon. Giờ lên tới 6,000đ. Mua bán ở chợ giờ miễn mặc cả. Người bán hàng muốn bán bao nhiêu thì biết bấy nhiêu. Đi mua đĩa lòng lợn về ăn, tươm tất cũng hết 80,000đ/đĩa mới có đủ món, ngày trước chỉ 20,000đ là xịn lắm rồi. Nghĩ mà sợ chả dám ăn gì nữa hết.
Bàn thêm chuyện tăng giá mà không phải là thức ăn, đó là vàng. Thời tôi ở VN, vàng mới ngấp nghé ngưỡng 1,000,000đ/chỉ. Trước khi tôi trở lại Canada vàng lên tới 1,800,000đ/chỉ. Tiền Việt mất giá khỏi bàn cãi. Giờ phải xem giá vàng để biết giá rau muống lên hay xuống thôi :D
Khi tôi quay lại Canada được hơn 1 tháng thì bão giá bắt đầu lan tới đây. Cũng là vì thực phẩm chúng tôi ăn chủ yếu được nhập khẩu từ những nước Châu Á nên bão giá lan sang đây là không tránh khỏi. Mặt hàng nào cũng lên giá, từ gạo, thịt, rau đến hoa quả, đồ ăn vặt. Xăng xe cũng lên. Bia cũng lên giá. Chắc chắn còn nhiều thứ lên giá mà nhà tôi không biết tới, vì chưa có nhu cầu xài tới. Hiện giờ, mới chỉ loanh quanh với nhu cầu cơ bản của cuộc sống thôi. Lên giá thế này thì cũng chẳng kêu ca gì được nữa, chỉ biết sống chung với lũ thôi. Rồi lại tìm cách mà xoay xở, mà tiết kiệm. Dù sao, ở đây thì còn tin tưởng được chất lượng sản phẩm theo kiểu tiền nào của ấy. An ủi phần nào!
Sunday, April 06, 2008
Bà nội của tôi
Bà ơi, hôm nay nghe tin bà ốm nặng hơn. Cháu thực sự mất hết tinh thần. Cháu ở xa quá, không ở bên bà vào lúc bà ốm thế này, cháu đau lòng lắm. Bà ơi, lần ốm này bà không chịu được nữa rồi, cháu nghe bà nói mà lòng như xát muối. Mới được hai ba câu đã khóc hu hu lên như trẻ nhỏ. Bà ơi, cháu cứ muốn gọi mãi bà thôi. Bà bảo bà mệt lắm rồi, bà sắp chết rồi. Bà đừng nói thế với cháu bà ơi. Với cháu bà lúc nào cũng ở bên, lúc nào bà cũng chờ cháu đến thăm, chuẩn bị sẵn những món quà nho nhỏ dành cho cháu. Bà yêu cháu lắm mà, sao bà lại nỡ xa cháu, bà ơi. Bà phải chịu khó uống thuốc, đi bệnh viện và ăn thật ngon miệng vào. Sao bây giờ bà lại từ chối hết mọi thứ như thế. Bà có biết bà đau là con cháu bà cũng đau lắm không, bà ơi.
Hôm cháu về, bà vui lắm mà. Bà bảo những lúc bà đau ốm bà chỉ muốn chết đi thôi. Nhưng khi thấy con cháu quây quần vui vẻ ngày tết, bà lại không muốn chết. Nghe bà nói mà lòng cháu chỉ muốn khóc, nhưng vẫn giả lả cười, nói những chuyện vui, lạc quan để bà vui mà sống với chúng cháu. Chúng cháu thật bất hiếu với bà, bà nhỉ. Bà chỉ mong được vui với con cháu mà chúng cháu cứ rời xa bà, chả mấy khi tụ tập đông đủ bên bà.
Bà dặn cháu: người đàn bà để phúc cho con cháu. Nên cháu phải sống sao cho phải đạo làm người để đời sau được hưởng cái phúc của cháu. Cũng giống như bà. 84 năm qua, bà đã sống thật đẹp, thật nhân hậu, vị tha và hi sinh cho con cho cháu. Nhà mình nghèo nhất phố Minh Khai nhưng con bà ai cũng ngoan ngoãn, trưởng thành, con dâu bà ai cũng hiếu với mẹ chồng, nể trọng bà, nghe lời bà. Cháu bà học hành tử tế, lập gia đình đàng hoàng, cháu rể ai cũng ngoan. Bà ơi, cuộc đời bà vậy là viên mãn quá rồi. Bây giờ bà có 6 người con, 4 dâu và 2 rể, 12 cháu và 5 chắt. Gia đình mình thế là trọn vẹn, mãn nguyện rồi bà nhỉ. Bà có thể tự hào với hàng xóm láng giềng về gia đình mình, về con cháu mình. Bà ơi, cuộc đời bà đã trải qua bao thăng trầm, bà như một cuốn sách sử, một kho chuyện xưa cũ mà cháu mãi thèm được nghe kể. Cháu ước gì, cháu cứ nhỏ mãi ở bên bà, để được cùng bà đun bếp than, rán đậu phụ, rồi ngồi đọc báo xem ti vi. Cháu sẽ bảo Trang hát cho bà nghe bài "Đu quay" - lần nào nó đi học nhà trẻ về bà cũng bắt hát rồi mới cho vào nhà. Bà ơi, ngày xưa cũ cứ như vẫn ở đây với cháu. Hình ảnh bà phúc hậu như bà tiên trong chuyện cổ tích với nụ cười hiền từ. Bà có biết bà đẹp lắm không, bà ơi. Cháu sẽ nhớ tới bà suốt cuộc đời này. Bà sẽ mãi ở bên cháu bà nhé.
Sunday, March 23, 2008
Xuân sắp về rồi
Mấy hôm nay nhiệt độ đã loanh quanh ở mức gần 0 độ, trời nắng ấm nhiều hơn, nghe ra mùa xuân có vẻ sắp về. Lòng lại thấy phơi phới như đứa trẻ, ra đường để mặc chồng đẩy xe nôi, mình chạy. Mặc dù cũng chẳng thoải mái lắm với nào là giầy thể thao, áo khoác, khăn quàng, nhưng dưới nắng ấm, tâm trạng mình khác lắm. Nếu cứ ở cái xứ này lâu, rất dễ bị mắc căn bệnh SAD (Seasonal Affective Disorder). Mình thấy bà Mary bị bệnh này, trông bà rất đáng thương vào mùa đông. Bà không có hứng thú gặp bất cứ ai, kể cả con gái bà. Gương mặt bà buồn bã, nụ cười chỉ là xã giao. Nhưng khi nắng lên, tâm trạng bà tốt hơn hẳn. Ai cũng vậy thôi, nhưng nặng như bà Mary thì mình sợ lắm.
Mấy hôm trước cứ nghe đi nghe lại bài hát "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui", nghe nhiều thành ra đau đầu dù rất thích. Tự dưng thấy mình không chọn cho mình niềm vui mỗi ngày, tự dưng thấy mình rất khó tính và dễ vặc lại chồng. Khi nhận ra điều đó, mình cảm thấy buồn và chán chính cái bản thân mình. Sau đó, mình không nghe bài hát đó nữa. Mình cứ để cho tâm trạng mình yên ổn, để chồng hiểu và đem cho mình những niềm vui nho nhỏ. Chồng đáng yêu lắm ấy.
Chồng đáng yêu thế này này: Thỉnh thoảng lại gọt cam rủ vợ ăn, gọt táo để sẵn trên bàn máy tính, vợ ngồi máy tính là có cái nhấm nháp ngay. Vợ đứng nấu cơm là bế con ra bếp chơi cùng, hai ba con cứ quẩn dưới chân mẹ rồi cười thích thú, vui thế còn gì. Nấu món gì mới chồng cũng khen, cũng cảm thấy ngạc nhiên và ăn rất ngon miệng. Rồi sau đó thì nhìn vợ trìu mến, thỉnh thoảng cầm tay, thỉnh thoáng ghé vào thơm, thế thì vợ nào mà chả yêu nhỉ! Mà câu "Đường vào trái tim đàn ông đi qua dạ dày" chả bao giờ sai nhỉ! :D Yêu chồng ghê gớm ấy!
Mấy hôm trước cứ nghe đi nghe lại bài hát "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui", nghe nhiều thành ra đau đầu dù rất thích. Tự dưng thấy mình không chọn cho mình niềm vui mỗi ngày, tự dưng thấy mình rất khó tính và dễ vặc lại chồng. Khi nhận ra điều đó, mình cảm thấy buồn và chán chính cái bản thân mình. Sau đó, mình không nghe bài hát đó nữa. Mình cứ để cho tâm trạng mình yên ổn, để chồng hiểu và đem cho mình những niềm vui nho nhỏ. Chồng đáng yêu lắm ấy.
Chồng đáng yêu thế này này: Thỉnh thoảng lại gọt cam rủ vợ ăn, gọt táo để sẵn trên bàn máy tính, vợ ngồi máy tính là có cái nhấm nháp ngay. Vợ đứng nấu cơm là bế con ra bếp chơi cùng, hai ba con cứ quẩn dưới chân mẹ rồi cười thích thú, vui thế còn gì. Nấu món gì mới chồng cũng khen, cũng cảm thấy ngạc nhiên và ăn rất ngon miệng. Rồi sau đó thì nhìn vợ trìu mến, thỉnh thoảng cầm tay, thỉnh thoáng ghé vào thơm, thế thì vợ nào mà chả yêu nhỉ! Mà câu "Đường vào trái tim đàn ông đi qua dạ dày" chả bao giờ sai nhỉ! :D Yêu chồng ghê gớm ấy!
Subscribe to:
Posts (Atom)

