Hôm qua chồng phải đi học sớm, vợ đã chuẩn bị sẵn xôi lạc, muối vừng và lạp xưởng để chồng mang theo đến trường ăn. Đây là lần đầu tiên vợ đồ xôi lạc, cũng may là đã thành công. :D
Tóm tắt lại mấy bước để lần sau còn nhớ nào:
1. Ngâm gạo khoảng 2 -3 tiếng từ buổi tối hôm trước. Vo sạch gạo rồi để ráo nước. Cho một nhúm muối tuỳ theo lượng gạo, trộn đều.
2. Sáng hôm sau, luộc nhân lạc đến khi chín, trắng mềm. Đổ ra rá cho róc nước rồi trộn chung vào với gạo.
3. Cho gạo và lạc vào đồ chín. Đồ bằng nồi cơm điện thì thỉnh thoảng thấy nước cạn thì châm thêm nước, thấy gạo khô thì vẩy ít nước lên trên. Khoảng 10 phút lại đảo từ trên xuống dưới cho gạo chín đều. Bao giờ thấy hạt gạo trong, thơm, lạc bùi là chín.
4. Cho lạp xưởng vào hấp cùng với xôi. Thái lát mỏng.
Ăn lúc nóng mới ngon.
Túm lại là đã có một nồi xôi lạc thành công, được chồng khen và ba chồng cũng khen là chu đáo (vì đã chăm sóc cho chồng).
Dạo này hay nói chuyện với ba chồng nên cũng đỡ nhớ nhà, bố mẹ vợ thì thỉnh thoảng mới ra hỏi thăm con gái được một tí thì lại phải về. Lần thì ngồi mãi máy móc hỏng linh tinh chẳng nói chuyện được, lần thì Hà An quấy quá. Mà đến lạ, hầu như đêm nào cũng mơ thấy bố mẹ và Trang, có hôm ngủ trưa cũng mơ thấy mẹ. Đến gần 2 tuần nay chưa được gặp mẹ rồi. Chắc mẹ ở nhà cũng nhớ mình lắm nhỉ. Hồi mình ở nhà bố mẹ vui lắm, cứ cười suốt vì mình cứ pha trò suốt ngày - như con hề, bố bảo thế. Thế mà rồi lớn lên đi lấy chồng lại ở xa bố mẹ thế này. Mong là sẽ đến lúc được về quê hương để chăm sóc bố mẹ. Bây giờ, con còn phải ở đây để chăm sóc cho thế hệ kế tiếp, cũng như bố mẹ đã từng chăm sóc con. Chắc bố mẹ không trách con đâu, bố mẹ nhỉ!
Thursday, November 30, 2006
Tuesday, November 28, 2006
Qua giang sinh som
Một niềm vui bất ngờ đến từ tay mẹ bà chủ nhà - bà Mary. Hai vợ chồng vừa ăn cơm xong thì có tiếng gõ cửa. Bà Mary và Ivy vào cùng với món quà Giáng sinh cho vợ chồng tôi và cu tí. Cu tí được một chiếc chăn bông ấm áp và chú ếch xanh xinh xắn, còn vợ thì được 1 đôi tất chân có hình chú người tuyết, chồng được 1 đôi tất chân có hình chiếc lá xanh và quả màu đỏ. Bà còn đứng giảng giải cặn kẽ về biểu tượng của Giáng sinh cho chúng tôi nữa. Thật không may cho bà, buổi chiều bà vừa bị tai nạn ô tô ở ngay gần nhà chúng tôi, nhưng cũng thật may là bà chỉ bị tức ngực một chút, không xây xát gì.
Bà Mary là một phụ nữ sống rất tình cảm và tích cực tham gia các hoạt động của nhà thờ, bà còn tham gia xuất bản sách dạy nấu ăn của nhà thờ, trong đó cũng có mấy món ăn theo công thức của bà nữa. Lần đầu tiên tôi gặp bà khi tôi mới sang Canada, bà đã rất nhiệt tình ngồi viết lại tên của cả nhà cho tôi. Hôm trước, khi gặp tôi ở cửa nhà, bà đã gọi tôi vào và nói chuyện hỏi thăm em bé rất nhiều. Khi biết là bố mẹ tôi không thể sang với tôi, bà đã nói, cứ coi bà như mẹ của tôi và Cynthia như một người chị cả. Lúc đó, tôi thực sự cảm động, suýt nữa thì khóc, nhưng đã kịp kìm lại. Hic hic! Bây giờ tôi mau nước mắt lắm. Trưa nay, lại gặp chồng bà đang lau bếp cho cô con gái Cynthia, ông đã ân cần hỏi thăm tôi, còn áp tai vào bụng tôi để nghe tim em bé nữa. Cách họ đối xử với tôi làm tôi cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Cảm thấy bé yêu của mình được mong chờ. Con yêu ở đây cũng có nhiều ông bà chăm sóc và yêu thương lắm đấy.
Giáng sinh sắp tới rồi!
Bà Mary là một phụ nữ sống rất tình cảm và tích cực tham gia các hoạt động của nhà thờ, bà còn tham gia xuất bản sách dạy nấu ăn của nhà thờ, trong đó cũng có mấy món ăn theo công thức của bà nữa. Lần đầu tiên tôi gặp bà khi tôi mới sang Canada, bà đã rất nhiệt tình ngồi viết lại tên của cả nhà cho tôi. Hôm trước, khi gặp tôi ở cửa nhà, bà đã gọi tôi vào và nói chuyện hỏi thăm em bé rất nhiều. Khi biết là bố mẹ tôi không thể sang với tôi, bà đã nói, cứ coi bà như mẹ của tôi và Cynthia như một người chị cả. Lúc đó, tôi thực sự cảm động, suýt nữa thì khóc, nhưng đã kịp kìm lại. Hic hic! Bây giờ tôi mau nước mắt lắm. Trưa nay, lại gặp chồng bà đang lau bếp cho cô con gái Cynthia, ông đã ân cần hỏi thăm tôi, còn áp tai vào bụng tôi để nghe tim em bé nữa. Cách họ đối xử với tôi làm tôi cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Cảm thấy bé yêu của mình được mong chờ. Con yêu ở đây cũng có nhiều ông bà chăm sóc và yêu thương lắm đấy.
Giáng sinh sắp tới rồi!
Mua gao du tru
Hôm nay, hai vợ chồng đang tung tăng đi ra phố, định đến trường chồng có mấy việc, tình cờ gặp cô Hoa ở ngay trên đường từ nhà ra bến xe bus. Thế là cô đưa hai vợ chồng đi chợ mua gạo mới luôn. Thích quá, thật là tình cờ! Hai vợ chồng khuân luôn 10 bao gạo mới. Đủ ăn trong 5 tháng tới. Nhà cô đông người hơn nhà mình mà cũng chỉ mua có 10 bao. Chứng tỏ hai vợ chồng ăn tốn cơm tốn gạo thật :D
10 bao gạo này cũng chỉ đủ ăn đến hết tháng 4. Lúc đó đã sang mùa xuân, việc đi bộ đi chợ không còn là cực hình nữa. Mà lúc đó cu tí nhà mình cũng được 3 tháng rồi, theo ba mẹ đi chợ chắc không vấn đề gì.
Mua gạo xong còn được tặng 1 cuốn lịch treo tường nữa, có đủ cả ngày âm ngày dương và không có cô gái nào mặc áo dài cả. Hehe! Mình chúa ghét lịch có cô gái đứng ưỡn ẹo bên cạnh nhà cửa và ô tô đấy. Có quyển lịch mới thích ghê, đem treo ngay lên tường. Chồng thì chẳng quan tâm lắm đâu, vì toàn xem lịch trên máy tính. Nhưng với vợ thì cuốn lịch này thật quan trọng. Nó giúp vợ biết ngày nào sang năm mới, ngày nào là ngày bánh trôi bánh chay, ngày nào tết trung thu... Buồn cười nhỉ, hồi chuẩn bị sang Canada, cứ nghĩ rằng, những ngày giỗ chạp ở nhà là mình sẽ nhớ và làm cái gì đấy, nhưng ở đây không có bàn thờ, không thắp hương, nên nếu có làm gì, các cụ ở cõi âm cũng chẳng biết được. Rồi lại nghĩ, năm 2006 thì mình còn mang lịch sang được, đến 2007 biết lấy đâu ra lịch mà xem ngày. Lẩn thẩn quá mất thôi! Bây giờ có cuốn lịch rồi, tha hồ mà xem! Sang năm cũng sẽ xin lịch như vậy, thật là hay hay hay!
Hôm qua, bác Đàm mang cho hai vợ chồng một tờ giấy để xin thức ăn cho giáng sinh. Hehe! Thực ra thì không phải là nhà thiếu thức ăn mà phải xin, thấy người ta cho thì xin thôi, xem thế nào. Hôm nay lại phải mua tem và phong bì để gửi cái tờ ấy đi nữa, mà còn chưa biết là có nhận được thức ăn không.
Thứ 5 tuần trước mình đã nhận được mẫu sữa của Néstlé, chờ bao giờ uống hết sữa tươi rồi sẽ uống thử xem sữa này có ngon không, còn cho cu tí uống nữa. Ngoài sữa ra, họ còn gửi cả một cái túi, bình sữa, tấm thay tã bỉm và một lô coupon nữa. Chờ bao giờ nhận đủ mẫu sữa của cả 3 hãng sữa rồi mình sẽ chọn sau. Nhưng theo lời chị Tú thì sữa của Enfamil là tốt nhất. Bây giờ mẹ cứ uống cho con được bổ theo đã, sữa có Omega 3 và Omega 6 mà.
Chủ nhật thì theo bà chủ nhà đi chợ mua đồ ăn rẻ. Mua ngay một kg cá salmon đông lạnh với giá có $5 để về tự chế biến lấy ăn. Mua đồ hộp ăn không tốt!
Chu choa, dạo này đọc blog của mọi người, toàn thấy tâm sự kiểu tình yêu tan vỡ, mới quan điểm sống thế nọ thế kia. Trong khi mình viết blog thì toàn thấy chuyện ăn uống với con cái. Cứ thế này rùi già đi mất thôi, chẳng thấy lãng mạn cây cối gì nữa. Bây giờ, cứ nhìn thấy trẻ con là thích, nhìn thấy thằng cu tí nhà ai mà cười xinh cũng thích. Chỉ mong con mình được xinh xắn, khoẻ mạnh thôi. Bé tí bé tẹo trong bụng mà quan trọng lắm đấy, ai cũng yêu!
10 bao gạo này cũng chỉ đủ ăn đến hết tháng 4. Lúc đó đã sang mùa xuân, việc đi bộ đi chợ không còn là cực hình nữa. Mà lúc đó cu tí nhà mình cũng được 3 tháng rồi, theo ba mẹ đi chợ chắc không vấn đề gì.
Mua gạo xong còn được tặng 1 cuốn lịch treo tường nữa, có đủ cả ngày âm ngày dương và không có cô gái nào mặc áo dài cả. Hehe! Mình chúa ghét lịch có cô gái đứng ưỡn ẹo bên cạnh nhà cửa và ô tô đấy. Có quyển lịch mới thích ghê, đem treo ngay lên tường. Chồng thì chẳng quan tâm lắm đâu, vì toàn xem lịch trên máy tính. Nhưng với vợ thì cuốn lịch này thật quan trọng. Nó giúp vợ biết ngày nào sang năm mới, ngày nào là ngày bánh trôi bánh chay, ngày nào tết trung thu... Buồn cười nhỉ, hồi chuẩn bị sang Canada, cứ nghĩ rằng, những ngày giỗ chạp ở nhà là mình sẽ nhớ và làm cái gì đấy, nhưng ở đây không có bàn thờ, không thắp hương, nên nếu có làm gì, các cụ ở cõi âm cũng chẳng biết được. Rồi lại nghĩ, năm 2006 thì mình còn mang lịch sang được, đến 2007 biết lấy đâu ra lịch mà xem ngày. Lẩn thẩn quá mất thôi! Bây giờ có cuốn lịch rồi, tha hồ mà xem! Sang năm cũng sẽ xin lịch như vậy, thật là hay hay hay!
Hôm qua, bác Đàm mang cho hai vợ chồng một tờ giấy để xin thức ăn cho giáng sinh. Hehe! Thực ra thì không phải là nhà thiếu thức ăn mà phải xin, thấy người ta cho thì xin thôi, xem thế nào. Hôm nay lại phải mua tem và phong bì để gửi cái tờ ấy đi nữa, mà còn chưa biết là có nhận được thức ăn không.
Thứ 5 tuần trước mình đã nhận được mẫu sữa của Néstlé, chờ bao giờ uống hết sữa tươi rồi sẽ uống thử xem sữa này có ngon không, còn cho cu tí uống nữa. Ngoài sữa ra, họ còn gửi cả một cái túi, bình sữa, tấm thay tã bỉm và một lô coupon nữa. Chờ bao giờ nhận đủ mẫu sữa của cả 3 hãng sữa rồi mình sẽ chọn sau. Nhưng theo lời chị Tú thì sữa của Enfamil là tốt nhất. Bây giờ mẹ cứ uống cho con được bổ theo đã, sữa có Omega 3 và Omega 6 mà.
Chủ nhật thì theo bà chủ nhà đi chợ mua đồ ăn rẻ. Mua ngay một kg cá salmon đông lạnh với giá có $5 để về tự chế biến lấy ăn. Mua đồ hộp ăn không tốt!
Chu choa, dạo này đọc blog của mọi người, toàn thấy tâm sự kiểu tình yêu tan vỡ, mới quan điểm sống thế nọ thế kia. Trong khi mình viết blog thì toàn thấy chuyện ăn uống với con cái. Cứ thế này rùi già đi mất thôi, chẳng thấy lãng mạn cây cối gì nữa. Bây giờ, cứ nhìn thấy trẻ con là thích, nhìn thấy thằng cu tí nhà ai mà cười xinh cũng thích. Chỉ mong con mình được xinh xắn, khoẻ mạnh thôi. Bé tí bé tẹo trong bụng mà quan trọng lắm đấy, ai cũng yêu!
Monday, November 20, 2006
Lai chuyen an uong
Hôm nay phấn khởi quá, hai vợ chồng đã mua nghêu về nấu canh ăn. Ở nhà chẳng bao giờ ăn nghêu cả, toàn ăn hến với ngao thôi. Mà ngao ở đây đắt quá, hến thì không có. Nên hai vợ chồng nấu canh nghêu, giống y như canh hến ấy. Cũng có rau răm, hành và cà chua. Xuýt xoa suốt cả buổi tối vì món canh. Ngon thật! Hai vợ chồng vừa ăn vừa kể chuyện ở nhà ăn ngao, hến như thế nào, rồi món cơm hến ở Huế nữa. Ui, bao giờ mới được về nhà mà ăn cho đã cái miệng đây.
Mấy hôm trước, chợ tây bán hạt dẻ ngon, chỉ dám mua có 14 hạt về ăn. Sau lại thấy chợ khác hạ giá, lại mua về ăn nhưng không ngon bằng. Khổ nỗi, cái ngon ăn trước, cái dở ăn sau nên cứ vừa ăn vừa so sánh. Hic, nếu ăn cái dở trước thì đã chẳng phải bàn.
Rồi đến vụ ăn cua nữa chứ. Tháng trước mua được con cua vừa to vừa rẻ, thịt chắc và thơm. Tháng này mua cua, nhưng lại không ngon bằng tháng trước, nên lại mất công vừa ăn vừa so sánh. Chán ghê! Lần sau mua cua nhất định phải chọn ngon mới mua. Không ăn linh tinh nữa! Ăn ngon quen miệng rồi thì biết làm thế nào bây giờ!
Lần vừa rồi đi chợ Việt, mua được gói lạc về để nấu xôi lạc cho chồng ăn. Món xôi lạc là món hai vợ chồng đều thích. Hôm nọ ăn xôi lạp xưởng ngon rồi, bây giờ lại có thêm xôi lạc chấm muối vừng nữa. Muối vừng mình tự làm lấy đấy! Thỉnh thoảng sẽ cho chồng đổi bữa chứ, ăn cơm mãi cũng mệt.
Mấy hôm trước, chợ tây bán hạt dẻ ngon, chỉ dám mua có 14 hạt về ăn. Sau lại thấy chợ khác hạ giá, lại mua về ăn nhưng không ngon bằng. Khổ nỗi, cái ngon ăn trước, cái dở ăn sau nên cứ vừa ăn vừa so sánh. Hic, nếu ăn cái dở trước thì đã chẳng phải bàn.
Rồi đến vụ ăn cua nữa chứ. Tháng trước mua được con cua vừa to vừa rẻ, thịt chắc và thơm. Tháng này mua cua, nhưng lại không ngon bằng tháng trước, nên lại mất công vừa ăn vừa so sánh. Chán ghê! Lần sau mua cua nhất định phải chọn ngon mới mua. Không ăn linh tinh nữa! Ăn ngon quen miệng rồi thì biết làm thế nào bây giờ!
Lần vừa rồi đi chợ Việt, mua được gói lạc về để nấu xôi lạc cho chồng ăn. Món xôi lạc là món hai vợ chồng đều thích. Hôm nọ ăn xôi lạp xưởng ngon rồi, bây giờ lại có thêm xôi lạc chấm muối vừng nữa. Muối vừng mình tự làm lấy đấy! Thỉnh thoảng sẽ cho chồng đổi bữa chứ, ăn cơm mãi cũng mệt.
Thursday, November 16, 2006
Ai xoi lap xuong khong???
Hic, hôm nay hứng chí đồ xôi để ăn với gói lạp xưởng hôm nọ mới mua. Lần đầu tiên tự đồ xôi để ăn. Mấy lần trước chỉ gọi là thổi cơm nếp bằng nồi cơm điện thôi. Lần này mình đã mua một cái giá inox để cho vào nồi cơm điện. Thương chồng quá cơ, bị vợ cho ăn mầm đá vì đây là lần đầu tiên mà. Tôi không hề nghĩ đến chuyện ngâm gạo trước khi đồ nên hậu quả là phải chữa cháy. :) Nồi xôi đầu tiên mất đúng 1h30' mới xong. Nói ra thì thật là xấu hổ, nhưng đây là kinh nghiệm, để lần sau mình làm tốt hơn. Sẽ còn nhiều món xôi mình học nấu để đỡ nhớ nhà. Mẹ có biết là con gái đã tự đồ xôi để ăn rồi không?
Kết quả cũng khả quan, xôi ăn ngon, không bị nát, lạp xưởng hấp cùng xôi nên chảy một ít mỡ ra xôi, ăn rất thơm và ngon. Mình ăn vù một cái hết bay bát xôi và một cái lạp xưởng. Thế này thì tốn mồi đây! Lần sau sẽ kho thịt để ăn cùng cho ngon.
Kết quả cũng khả quan, xôi ăn ngon, không bị nát, lạp xưởng hấp cùng xôi nên chảy một ít mỡ ra xôi, ăn rất thơm và ngon. Mình ăn vù một cái hết bay bát xôi và một cái lạp xưởng. Thế này thì tốn mồi đây! Lần sau sẽ kho thịt để ăn cùng cho ngon.
Wednesday, November 15, 2006
Sinh nhat Van Ha

Vậy là đã đến Sinh nhật của Vân Hà. Năm ngoái, sinh nhật bạn, mình đã đi lấy chồng nên không đến dự. Mà bây giờ lớn hết cả rồi, sinh nhật cũng khác nhiều. Nhớ ngày xưa, từ hồi chơi thân với nhau ở đại học, năm nào sinh nhật Vân Hà mình cũng có mặt, làm tiếp viên trẻ đẹp. Hihi! Hiện tại thì tiếp viên này già mất rồi, lại còn béo và xấu nữa. Năm trước khi mình đi lấy chồng, cái ngày cách đây 2 năm, sinh nhật của Vân Hà được tổ chức ở nhà mình. Lại một điều đáng yêu nữa! Bạn thân của mình đến để dự sinh nhật của bạn thân của mình. Lằng nhằng quá nhỉ! Nhưng vui lắm cơ! Cả hội con gái chưa chồng, ngồi đàn đúm ăn uống, có cả bố mẹ mình ở đấy. Bố mẹ bảo, nếu có ngần này đứa con gái mà chưa lấy chồng cả thì lo lắm đây. Thế rồi chỉ một năm sau đã có mấy đứa xuất chuồng rồi. Bố mẹ mát tay quá! Hehe! Ui, nhớ quá cái ngày bạn bè bên nhau. Nhớ cái ngày theo mẹ đi chợ hàng tuần để học mua sắm và nấu nướng. Hành trang đi lấy chồng của con là biết bao tình yêu của mẹ đấy!
Lâu lắm rồi mới viết blog cho mình. Hai tuần nay nghỉ ngơi ở nhà, không đi làm. Chuyển qua công tác dọn dẹp nhà cửa và mua sắm, ngắm nghía đồ sơ sinh. Tốn bao nhiêu tiền vì mấy cái vụ đi bộ ra chợ rồi. Ngày đi làm thì một tuần chỉ đi chợ một lần, còn ở nhà thì đi chợ tận 3 lần. Huhu! Lại còn mắc tật ham rẻ nữa, cứ thấy cái gì thích mà rẻ là mua, đồ ăn hoa quả chật cả tủ rồi. Ngày nào hai vợ chồng cũng hò nhau ăn uống, chồng chẳng thể nào mà giảm cân được.
Ngày nào cũng có bạn chat với mình, nên cũng đỡ chán. Các bạn bầu bán thì hỏi thăm nhau về em bé. Chat với chị sinh con rồi thì hỏi kinh nghiệm. Chat với bạn đang dở dang tình yêu thì chia sẻ và cảm thông, an ủi. Nghe ra cứ như trung tâm buôn dưa lê ấy nhỉ. Nhưng quả thực, nhờ cái phương tiện chat chít này mà mình gắn bó được với người thân và bạn bè. Thậm chí, Mai Anh còn chưa gặp Thu kể từ ngày mình sang Canada, trong khi đó, những chuyện về Thu hay Mai Anh, Vân Hà, Phương, ... mình đều biết hết. Hic! Các bạn ơi, sao không chăm sóc nhau lúc ở gần nhau như ngày xưa nữa! Đừng để đến lúc phải ở xa nhau như thế này mới thương nhau, mới chia sẻ với nhau. Cũng biết là ai cũng bận rộn, ai cũng có công việc riêng, nhưng một cú điện thoại hỏi thăm có mất nhiều thời gian lắm đâu, sao lại xa nhau thế!
Chúng mình là bạn thân của nhau, hãy luôn ở bên nhau nhé!
Subscribe to:
Posts (Atom)
