Saturday, August 18, 2007

Bài hát ngày xưa thích thế!


Và em cũng thế có đỗi khác gì mấy
Một nàng tiên nữ thân hình vẫn nhỏ bé
Nụ cười hồn nhiên, môi mộng xinh còn kia
Và hồn say đắm ta nhìn nhau như thế.

Tình ta vẫn nóng, vẫn bừng như lửa sáng
Cuộc đời là thoáng mây, tựa gió mùa Thu
Tình còn nồng thơm như loài hoa rừng mơ
Nhạc tình còn tấu cho bền lâu tình ta.

Trời lạnh lạnh khi mùa thu về...

Vậy là lại sắp tới mùa thu. Mấy hôm nay cứ đến tối là gió lạnh làm mình không dám lơ mơ ra sân chơi sau khi ăn cơm nữa. Hôm nọ ngồi với chồng con mà cứ rúm hết cả lại, rõ khổ. Con thì cứ như không biết lạnh là gì, nhảy nhót thích lắm. Mẹ thì co ro như bà già.

Lại sắp tới mùa thu, mình sắp thêm một tuổi. Sang tuổi 29 rồi đấy. Ngày xưa mùa thu lãng mạn thế, mùa thu dịu êm thế. Giờ mùa thu ở đây mình thấy lạnh. Giờ mùa thu đâu còn mang đến cho mình cái háo hức ngày xưa. Có phải mình sắp già rồi không?

Bạn thân của mình, Mai Anh ấy, cũng chẳng còn thời gian vào mà đọc blog của mình như trước, cũng chẳng còn thời gian mà trách mình sao không thấy nhắc đến nó trong blog bao giờ. Mùa thu Hà Nội xưa của hai đứa xa rồi.

Năm nay mình đón mùa thu trong cái cảm giác hẫng hụt của một mùa hè ngắn ngủi. Ngỡ ngàng chẳng muốn tin là mình lại sắp phải trải qua một mùa đông dài dằng dặc. Thương thế! Sao mà thương mình thế! Thế mới biết, vì sao ở đây người ta yêu mùa hè đến vậy, giữa cái nắng buổi trưa, rủ nhau ra nằm cỏ tắm nắng. Ở VN mình thừa nắng, thừa gió nhỉ. Ở VN mình thừa thãi sự ấm áp nhỉ, đến nỗi ra đường ai nấy đều như ninza cả ấy thôi.

Mình không muốn tin, mùa thu lại sắp đến rồi!


"Vì nàng đẹp như một bông hồng, nên tôi không dám yêu nàng
Ôi đôi môi cười như cánh lan, bao năm tôi khó nguôi quên
Nên theo cơn gió bay qua đây, như dung nhan vừa tươi mướt
Em vui như dáng Xuân hồng nắng, tôi nghe cơn gió ru hời
Trời lành lạnh khi mùa Thu về, tôi nghe tôi khóc trong lòng
Hôm nay đây mùa Thu mới sang, ôi sao xa quá Xuân xưa
Trong công viên lá thôi đong đưa, tôi nghe em cười trong nắng
Dang tay cho gió nâng tà áo trong hơi sương em sẽ tan nhòa"

Đây là bài hát mình thích ngày xưa. Nàng trong bài hát đẹp như bông hồng. Nhưng cả nàng và bông hồng trong bức ảnh của mình đây đều già rồi nhỉ, nàng thì già rồi, còn hoa thì nở hết cỡ, thật là hợp với nhau :D

Friday, August 10, 2007

Thương bà nội quá!

Hôm nay là lần đầu tiên sau khi sang Canada tôi được nhìn thấy bà nội của tôi. Sau khi gặp bà xong, tôi ngồi khóc hu hu, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra thôi, không làm sao mà nín được. Chồng tôi ra sức dỗ dành và đánh lạc hướng nhưng không ăn thua. Mãi sau mới nín được ấy. Sao mà thương bà thế! Nhớ bà quá nữa cơ.

Ngày tôi rời VN, bà còn khoẻ lắm. Ngày nào bà cũng leo mấy bận cầu thang từ tầng 1 đến tầng 4, rồi tưới cây, đọc báo, nấu cơm ăn.

Bây giờ bà đã 82 tuổi rồi. Lại vừa bị ốm đến 3 tháng liền. Huhu! Bà yếu lắm, không ngồi lâu được. Vừa mới nói chuyện với tôi mấy phút bà đã bảo bà đi nằm đây, bà đau lưng lắm. Huhu! Chỉ còn mấy tháng nữa là tôi về VN rồi. Tôi cầu trời cầu phật cho bà mạnh khoẻ. Cầu trời cầu phật thật nhiều để bà mạnh khoẻ, cho tôi được gặp bà, cho con tôi được biết mặt cụ, được cụ ôm vào lòng. Từ bây giờ ngày nào tôi cũng sẽ cầu xin cho bà tôi được khoẻ mạnh. Thương bà quá!