Wednesday, September 27, 2006

Do dung moi cho con

Hôm nay hai vợ chồng đã sắm tương đối những thứ cần thiết cho bé yêu rồi. Một cái xe nôi, rất đầy đủ, có cả màn che gió và che mưa, có ngăn để đồ ở bên dưới và ngăn đựng nước uống cho em bé nữa, xe còn có thể gấp gọn lại, có thể hạ độ cao của ghế tựa cho bé nằm hoặc ngồi, bánh xe có chốt để đổi chiều bánh xe, trong trường hợp mình muốn rung rung cho bé ngủ.
Hôm qua thì mua một cái cũi, được tặng thêm một cái đệm mút và một túi quần áo cũ của trẻ con nữa. Mua thêm một cái baby gym để cho bé chơi nữa.
Thế là em bé cũng có nhiều đồ lắm rồi đấy. Những thứ cần thiết khác để dần dần rồi sắm tiếp. Bé còn cần tủ đựng quần áo nữa này, chậu tắm này, đồ tắm gội này... Nhưng gần ra đời rồi sắm cũng chưa muộn. Bây giờ nhà đang chật lắm.

Tuesday, September 26, 2006

Am dun nuoc

Suốt từ hồi sang đây, mình toàn uống nước từ vòi. Lúc đầu cảm thấy khó chịu, nhưng sau dần cũng quen. Đến lần đi Toronto vừa rồi, mình mới lại uống nước đun sôi, thấy cũng khác. Nên về nhà rồi, quyết tâm mua một cái bình đun nước bằng điện. Chủ nhật đi làm, em Nguyệt đón và đưa đến Wholesale, vào đó ngắm mấy cái ấm đun nước, chọn ngay một cái có chức năng tự ngắt khi nước sôi. Nó đắt hơn cái không tự ngắt đến gần 3 lần. Nhưng mà yên tâm hơn. Bây giờ có bầu rồi, mình hay quên lắm. Cứ đang làm cái gì mà chuyển sang cái khác là y rằng quên biến đi. Hôm trước vừa quên mất nồi lạc đang luộc, thế là cạn hết cả nước, lại còn bị cháy nồi nữa. Hay quên lắm! Thôi thì đắt một tí, nhưng mua được cái sự yên tâm.
Hôm qua hai vợ chồng đi siêu âm kiểm tra định kỳ. Biết được con yêu là con trai rồi, mừng lắm! Mừng nhất là con rất hiếu động, nghịch ngợm không ngừng. Thế là tối về báo tin hết cho bên ngoại đến bên nội. Ông bà mừng lắm, thế là có cháu trai rồi.
Rồi hai vợ chồng quyết định đặt mua cho con cái cũi và đồ chơi luôn. Còn phải mua cả xe đẩy cho con nữa. Cũng nhiều thứ phải sắm, nhưng mua đồ cũ nên cũng tiết kiệm được rất nhiều tiền. Mong con chóng lớn, ra đời khoẻ mạnh là ba mẹ yên tâm.

Sunday, September 24, 2006

Chu nhat roi

Một tuần trôi qua nhanh quá! Tuần này, mình chẳng có lúc nào mà chăm chút cho cái forum của mình nữa. Lâu lắm chẳng post bài nào lên đó.
Hôm qua đi làm, nghe em Nguyệt nói chuyện là em Liên bị tai nạn giao thông. Sợ quá! Cái xe ôtô mới mua là bỏ đi luôn, còn em Liên thì bị gẫy tay trái, gẫy 3 ngón tay, rạn xương sườn... Rất nhiều những vết thương khác. Tối đi làm về gọi điện hỏi thăm nó. Nghe nó nói vẫn khoẻ lắm! Nhưng thương, con bé mới hơn 20 tuổi. Sao mà nó xui thế không biết! Mình hỏi thăm nó chẳng được mấy, nó cứ hỏi thăm lại mình, hỏi thăm em bé. Rồi còn bảo sẽ đến thăm mình nữa, trong khi nhất định không cho mình đến thăm nó. Con bé đến lạ!
Trưa nay ngồi chat với Thục Anh, tự dưng ôn lại thời hai đứa làm cùng với nhau, vui ơi là vui. Bây giờ, có gia đình rồi, câu chuyện với nhau chỉ xoay quanh em bé. Nhưng cũng vẫn vui lắm! Có em bé là vui rồi mà!
Bây giờ hầu như ngày nào cũng nói chuyện với Thu. Tâm sự về đủ thứ. Thu lại làm cho mình nhớ lại cái thời mình còn 20 tuổi, còn đang ở cái tuổi định hình tính cách, bao nhiêu băn khoăn thắc mắc, nhưng ngày đó, mình đã dám nói ra những thắc mắc và xin lời khuyên của những người lớn tuổi hơn mình. Nhờ vậy, mình đã trưởng thành lên nhiều. Dường như, chẳng bao giờ là đủ cả, lúc nào mình cũng có một ai đó dẫn dắt và chỉ bảo cho. Cảm thấy mình may mắn! Giờ đây, sống trong một gia đình hạnh phúc, thầm cảm ơn những gì đã trải qua.
Mình hay nói với chồng, những người bạn mình đã gặp trong cuộc sống, đều đã dạy mình một điều tốt. Ít nhất là một điều. Còn không thì rất nhiều, không kể hết được. Ngay cả bây giờ, bạn bè vẫn là một kho báu của mình, vẫn còn cần đến nhau nhiều lắm. Ngày xưa, thời còn đi học, mỗi buổi đi chơi với Mai Anh, là một buổi mình luyện khả năng thuyết phục, hihi. Thuyết phục bằng lý lẽ, và học cách nhìn sự việc theo các hướng khác nhau. Bây giờ, không biết mình đã bớt được cái nhìn phiến diện chưa nhỉ. Nhưng chắc là mình đã bao dung hơn. Mong là bạn bè sẽ luôn là kho báu của mình. Yêu lắm, bạn bè ơi!

Friday, September 22, 2006

Tam biet Toronto

20/9/2006
Hai vợ chồng chuẩn bị hành lý để rời Toronto về Kitchener. Một buổi sáng lạnh lạnh, có lẽ gió mùa về. Thu xếp xong, dắt nhau đi ăn cơm. Gió thổi vù vù làm vợ bị lạnh, mặc dù đã mặc áo len và quần bò. Ăn cơm ở quán cũ. Rồi lại dắt nhau ra bến tàu điện ngầm. Mưa. Lạnh.
Trả phòng khách sạn xong, lỉnh kỉnh túi nọ túi kia ra bến xe bus. Trên đường đi, vợ chợt nhìn thấy một cửa hàng bán tripod hạ giá, kéo chồng quay trở lại xem. Thế là mua được một cái rất xịn mà giá lại phải chăng.
Nhỡ chuyến xe bus lúc 12h30, vì chậm có mấy phút. Hai vợ chồng phải ngồi chờ ở bến xe đến 2h mới có xe đi tiếp. Về đến Kitchener mới 3h30, lại chờ xe bus để về nhà.
Hôm nay là sinh nhật của vợ đấy. Thế mà trời cứ mưa mưa, rồi u ám, lại lạnh nữa. Chỉ lo cho con ở trong bụng, mẹ bị lạnh thế thì chắc cũng ảnh hưởng đến con rồi. Mấy hôm nay, nhận được nhiều tin nhắn chúc mừng sinh nhật của bạn bè, cảm thấy vui lắm vì mọi người vẫn nhớ đến mình. Viết một lá thư cho bố mẹ, hỏi han kể lể chuyện ở đây và chuyện năm cũ. Năm nay là năm đầu tiên sinh nhật xa nhà. Chỉ mong ước sang một tuổi mới, mình sẽ chín chắn hơn.
Nhân ngày sinh nhật mình, mình tự chúc mình một tuổi mới nhiều hạnh phúc, sức khoẻ để chăm sóc cho gia đình nhỏ bé của mình. Chúc gia đình mình luôn tràn ngập niềm vui và thật nhiều tiếng cười.

Toronto trip - ngay thu 4

19/9/2006 - Thứ ba

Hôm nay là ngày chồng có buổi Presentation bài báo của chồng lúc 10h50 sáng. Hô hào nhau dậy từ sớm đế chuẩn bị hành trang cho đầy đủ. Chồng đi rồi vợ mới dậy để ăn sáng. Vừa ngồi xem tivi, vừa cầm quyển báo, mắt thì liếc đồng hồ căn giờ chồng báo cáo. Chẳng biết chồng có cảm thấy vợ cũng đang dõi theo hay không.
Đến trưa, vác bụng xuống tầng trệt ăn cơm. No say rồi lên phòng để chuẩn bị đi ngủ. Bật tivi lên xem lại có bài hát về tình yêu của mẹ dành cho con gái rất ý nghĩa và rất hay: 26 cents. Mình nghe chưa hết bài hát đã khóc nhè rồi. Ngồi khóc rất ngon lành vì nhớ mẹ quá. Chẳng biết tại sao, cứ nhắc đến mẹ là rất hay khóc, mặc dù bình thường cũng gần gũi mẹ nhiều, nhưng không có cái cảm giác như khi ở xa mẹ như thế này. Ngồi trên giường một mình, khóc và miệng kêu: mẹ ơi, mẹ ơi. Cứ như là một đứa trẻ con bị mẹ bỏ ở nhà một mình tủi thân vậy. Khóc chán rồi ngồi xoa xoa cái bụng, nghĩ thầm, rồi không biết con mình có nghĩ về mình và thương mình nhiều như vậy không. Hy vọng là nó sẽ biết yêu thương mình như mình yêu thương bố mẹ mình vậy.
Nằm co ro rồi chui vào chăn. Vừa chui vào chăn thì chồng về, rủ đi chơi. Hai vợ chồng ngồi ở phòng thêm một lúc rồi lại xúng xính đi chơi. Hôm nay đi siêu thị của Tây xem tình hình nó thế nào. Cả một cái Mall khổng lồ: Toronto Eaton Center. Vào nhìn đồ hiệu cứ hoa cả mắt. Mỹ phẩm la liệt. Mình chẳng thấy người mua mấy, chủ yếu thấy đi xem là nhiều. Chồng bảo vợ, vào đây chỉ để chụp ảnh thôi. Hehe! Thế là tranh thủ chụp ảnh các kiểu, các nơi.
Lang thang chán lại rủ nhau đi CN Tower. Đây mới là điểm đến chính trong ngày. Vé lên CN Tower đắt kinh. Hai vợ chồng cũng hết 55 đôla rồi. Lên chơi theo kiểu mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng. Cứ tha thẩn hết chỗ nọ chỗ kia, rồi chụp ảnh, quay phim. Hôm nay chồng có tiệc của hội thảo ở đây, nên hai vợ chồng lên chơi trước rồi tính ở lại ăn tiệc luôn. Gần đến giờ ăn tiệc rồi mà vợ lại bị đói, chồng lo con bị đói thì đúng hơn, bắt vợ ăn một cái bánh ngọt hoa quả rõ to. Ăn xong rồi mới vào ngồi dự tiệc. Thế là vợ thì bụng no căng, còn chồng thì đói meo. Ngồi chờ phát biểu các kiểu, đến 8h30 mới chuẩn bị lên ăn tiệc. Đồ ăn của Tây mình chẳng ăn được, chồng bảo vợ lên đây ngồi tốn chỗ và tốn thức ăn. Hihi! Nhưng người ta đi tham quan là chính, để cho biết thôi mừ! Phòng ăn tiệc rất đẹp, có sàn quay để khách ngồi ăn có thể ngắm toàn cảnh Toronto ban đêm trong khi ăn. Chắc để thuê được chỗ này, hội thảo cũng phải chi khá nhiều tiền, nên mới thu tiền anh em dự hội thảo nhiều thế. Tiệc có 3 món chính: salat - mình không ăn được, thịt gà bít-tết - ăn được một nửa, bỏ mất món khoai tây nghiền vì ngấy quá, bánh ngọt và kem - ăn hết kem, bỏ một phần bánh ngọt, tranh thủ thêm một tách cà phê - uống được hai thìa cũng bỏ.
Xong tiệc, mãi mới xuống được đến sân, trời nổi gió lạnh ầm ầm. Hai vợ chồng đi xe bus của hội thảo về khách sạn rồi cuốc bộ về nhà nghỉ. Lúc về đến nơi cũng là 11h đêm. Hôm nay đi chơi đã quá!



Artist/Band: The Wilkinsons
Lyrics for Song: 26 Cents
Lyrics for Album: Nothing But Love

She sat alone on a bus out of Beaumont
The courage of just 18 years
A penny and quarter were taped to a letter
And momma's goodbye in her ears

She watched as her high school faded behind her
And the house with the white picket fence
Then she read the note that her momma had wrote
Wrapped up with 26 cents

When you get lonely, call me
Anytime at all and I'll be there with you, always
Anywhere at all
There's nothing I've got that I wouldn't give
And money is never enough
Here's a penny for your thoughts
A quarter for the call
And all of your momma's love

A penny and a quarter buys a whole lot of nothing
Taped to an old wrinkled note
And when she didn't have much she had all momma's love
Inside that old envelope

When you get lonely, call me
Anytime at all and I'll be there with you, always
Anywhere at all
There's nothing I've got that I wouldn't give
And money is never enough
Here's a penny for your thoughts
A quarter for the call
And all of your momma's love

Oh its been years since momma's been gone
But when she holds the coins she feels her love just as strong

When you get lonely, call me
Anytime at all and I'll be there with you, always
Anywhere at all
There's nothing I've got that I wouldn't give
And money is never enough
Here's a penny for your thoughts
A quarter for the call
And all of your momma's love

Here's a penny for your thoughts
A quarter for the call
And all of your momma's love

Wednesday, September 20, 2006

Toronto trip - ngay thu 3

18/9/2006 - thứ hai

Chồng đi dự hội thảo. Vợ ở nhà một mình từ sáng sớm. Chỉ có mỗi việc lo ăn uống và nghỉ ngơi thôi. Chat với mọi người và viết blog cho mấy ngày trước.
Chiều chồng về. Có hẹn với một người bạn mới quen ở Toronto đi ăn tối. Nhưng anh ấy đến muộn quá nên hai vợ chồng cuốc bộ đi ăn trước. Dọc đường gặp hai cô chú cảnh sát cưỡi ngựa, thích chí quá, vợ đứng lại chụp ảnh. Nhìn con ngựa thì thích, nhưng mà nó hôi quá, đứng gần một tí là phải đi ngay.
Đi được một đoạn thì trời bắt đầu mưa nhẹ nhẹ. Hai vợ chồng không mang ô theo, thế là phải đi vội. Đến được chỗ ăn thì mưa to. Lần này lại ăn đúng hàng hôm qua, chè Cali ở phố Spadina. Đang ăn thì anh bạn đến cùng với hai người cô. Hai cô này đã lớn tuổi, bằng tuổi bố mẹ mình và đã ở đây được hơn 30 năm. Vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ. Anh này cũng mới sang Canada và đang muốn đưa vợ con sang theo nên muốn gặp hai vợ chồng mình để hỏi kinh nghiệm thôi. Ăn xong, trời mưa to quá nên cô lái xe đưa hai vợ chồng về nhà nghỉ.
Kết thúc một ngày.

Monday, September 18, 2006

Toronto trip - ngay thu 2

Sáng hôm sau, 17/9/2006, hai vợ chồng ăn sáng kèm ăn trưa luôn vì xác định đi chơi thông trưa mà. Ăn cũng xôm lắm, xôi đỗ xanh nấu từ nhà mang theo, ăn với chân giò hầm, ngon tuyệt! Hai vợ chồng còn có hai cái bánh bao nữa nên cũng thấy chắc dạ lắm. Chỉ thương chồng, lần này đi chơi phải đi bộ nhiều mà vợ lại bắt đi giày mới nên bị đau chân, xước hết cả gót chân rồi. Trông bước đi tập tễnh rất thương.

Kế hoạch hôm nay là đi đăng ký dự hội thảo cho chồng trước, rồi mới đi công viên High Park. Đến khách sạn Marriott, nhân viên lễ tân ở đó bảo hội thảo được tổ chức ở chỗ khác, cách đó 15 phút đi bộ nữa. Trời ơi, xa quá trời! Thế nhưng vẫn phải đi thôi. Vừa đi vừa ngắm cảnh, ngắm bản đồ nữa.

Đi ngang qua toà nhà Old City Hall, thấy đẹp quá, hai vợ chồng dừng lại chụp ảnh. Đây là một toà nhà to với kiến trúc rất cổ điển. Cái gì cũng to khủng khiếp. Chụp ảnh cho vợ, rồi đến lượt chồng. Vợ cố chụp sao cho hết cả toà nhà mà cũng không được, vẫn bị mất cái tháp đồng hồ.



Đi tiếp dọc theo phố Bay, toàn những toà nhà to và cao chọc trời. Hôm nay lại là một ngày nhiều mây và sương mù nữa, nên hầu hết đều không thể nhìn được nóc các toà nhà. Các toà nhà to ở đây hầu hết đều thuộc về các tập đoàn tài chính khổng lồ, các ngân hàng. Đúng kiểu ở quê ra phố, cứ thấy nhà to là hai vợ chồng đứng lại chụp ảnh. Hihi! Chẳng mấy khi có dịp đi vào những phố này mà. Toronto rộng lắm, hai vợ chồng mới chỉ loanh quanh ở mấy phố gần nhà thôi.

Đến phố Front, hai vợ chồng đi dọc theo phố để tìm toà nhà Metro, nhưng không thấy. Quay lại phía nhà ga tàu hoả để kiếm ga tàu điện ngầm, hai vợ chồng lên đường đi chơi công viên High Park. Lần này thì quyết tâm không để lạc đường nữa, đi một đoạn lại hỏi đường, bản đồ cầm tay vẫn không chắc bằng hỏi. Cuối cùng cũng đến công viên.

Công viên High Park là một công viên nổi tiếng và đẹp, ở đây người ta hay tổ chức các hoạt động ngoài trời lớn. Buổi sáng nay người ta tổ chức một cuộc chạy ngoài trời có nhiều người tham gia. Lúc hai vợ chồng đến nơi thì cuộc chạy đã xong, chỉ thấy nhiều trẻ con và người lớn chạy bộ từ trong công viên ra. Do không biết nên hai đứa cứ thắc mắc, sao người dân ở đây yêu thể thao thế nhỉ??? Hehe. Đi bộ loanh quanh một lúc, chọn mấy cảnh đẹp để chụp ảnh. Bây giờ chưa vào thu hẳn nên chưa có thảm lá vàng và đỏ thực sự để chụp ảnh lại. Chắc phải cuối tháng 10 cây ở đây mới chuyển màu hết. Ngẩn ngơ tiếc! Đến quá trưa, hai vợ chồng lại đi bộ ra ngoài, không có xe ô tô nên cứ phải đi bộ, mỏi hết cả chân. Công viên rộng quá, mới đi được 1/3 đã phải quay ra. Công viên này chỉ có một số hoạt động thể thao được tổ chức, có một vài chỗ bán đồ ăn, hoa quả, khu vui chơi cho trẻ con. Chẳng ai thu vé, hay mất phí gì cả, cũng không nhốn nháo như công viên Lênin ở Hà Nội nhà mình. Mọi người vào đây chỉ để thư giãn và ngắm cảnh. Cũng không có cảnh trai gái ngồi ghế đá ôm nhau nữa. Vừa đi vừa ngắm bọn trẻ con Tây, nhìn thích ghê vì chúng thật dễ thương, xinh xắn.

Ra khỏi công viên lại bắt tàu điện ngầm đi về chợ Tàu. Hôm nay mới thực sự là một cái chợ đây. Người đông nghìn nghịt. Ở ngay trên phố chợ (Spadina St), cảm giác như nếu mọi người mà đứng lại hết không đi, thì chắc là cũng chỉ đủ chỗ để đứng nữa thôi, không thể làm gì thêm. Các cửa hàng hoa quả bày bán la liệt trên vỉa hè, toàn hoa quả tươi nhập khẩu từ các nước nhiệt đới. Cũng đủ cả cam, quít, mít, dừa, dứa, chôm chôm, nhãn, mãng cầu, ổi… Cái gì cũng có nhưng chỉ mỗi tội đắt. Hai vợ chồng ngắm nghía một hồi rồi lại bỏ đi. Nhớ đến hàng chè hôm qua, phải rẽ vào đó trước đã, thứ nhất là để ăn cho đỡ thèm, thứ hai là để giải quyết cho qua bữa trưa luôn. Gọi hai bát chè thập cẩm, được khuyến mãi thêm một bát mang về. Ăn xong, ra mua thêm 3 suất cơm phần để mang về nhà ăn tối nữa. Trông các món ăn rất là hấp dẫn! May mà lại tìm được quán ăn này, đây là quán ăn của người Việt nên thức ăn nấu nướng hợp khẩu vị của mình hơn. Quán chè Cali mà. Chè cơm xong xuôi, ra dạo phố tiếp nào. Vợ tự thưởng cho mình một túi lạc tươi to, còn mua cho chồng một túi cá khô, trông lạ lạ. Mua về rán ăn chắc cũng ngon. Ngửi mùi tanh tanh của cá và tôm khô mà thèm cái vị ở nhà. Tôm nõn loại ngon nhất ở đây là $15/lb, tức là khoảng $30/kg = 420,000đ. Ui, đắt quá! Hai vợ chồng chỉ dám xem thôi. Nhưng cứ tấm tắc là đúng ở thành phố lớn thì sướng thật vì cái gì cũng có, chỉ thiếu mỗi tiền thôi.

Trong thành phố có hệ thống xe điện, giống như xe điện ở Hà Nội mình xưa, cũng chạy trên đường ray và có một cái cần nối với đường dây điện ở trên. Hai đứa định đi thử một chuyến về nhà xem thế nào thì thấy xe đông quá, đang giờ đi lại chơi bời ăn uống mà. Lại cuốc bộ về nhà thôi.

Đi qua phố Yonge - phố dài nhất thế giới – 1900km, hai vợ chồng đứng lại chụp ảnh. Con phố này xuyên hết cả Canada và bắt đầu từ cảng Toronto. Tại điểm giao giữa phố Dundas và Yonges đang có một buổi Grand Opening nên mọi người đổ xô đến mua sắm rất đông. Hôm nay lại là ngày cuối cùng của đợt khuyến mại nên khu phố này càng đông vui hơn. Lúc 9h sáng, đã có một hàng dài những người xếp hàng chờ mở cửa để được là người mua đầu tiên trong ngày. Lang thang vào khu trưng bày gần đó, hai vợ chồng thích thú trước cảnh đi lại tấp nập và các gian hàng nhộn nhịp người xem. Có một chú hình nộm – nhân vật con lười trong phim hoạt hình Ice Age (bộ phim ưa thích của chồng đấy) - trông đáng yêu lắm, thế là vợ lăng xăng ra xin chụp ảnh cùng, cười rất tươi đấy.

Còn một đoạn ngắn nữa là về đến nhà nghỉ rồi. Lê nốt những bước chân mệt mỏi, nhưng với một tâm trạng hào hứng, hai vợ chồng về nhà nghỉ ngơi, ngủ một giấc rồi ăn tối. Chân chồng sưng rộp mấy nốt to vì đôi giày mới quá cứng. Thương ơi là thương!

Toronto trip - ngay thu 1

Lần đầu tiên đặt chân đến Canada là trên đất Toronto, nhưng do chuyến bay dài và lúc đến cũng là ban đêm nên chẳng có cơ hội thưởng thức gì. Vả lại cái lạnh gần 0 độ cũng làm mình cụt hết cả cảm xúc.

Lần này vào mùa thu đẹp nắng, hai vợ chồng xúng xính đi Toronto chơi, vừa kết hợp việc chồng đi dự hội thảo, vừa nhân dịp kỷ niệm đám cưới tròn 1 năm – trăng mật lần hai.

Hồi hộp chuẩn bị hành lý từ hôm trước, ghi các thứ cần mang theo ra giấy. Hai vợ chồng cùng nhau ôn lại những giây phút ngọt ngào của ngày mới cưới.

Hai tiếng đồng hồ ngồi xe bus làm vợ mệt lả, nhưng xuống xe là phải tỉnh táo ngay bởi không khí náo nhiệt của một thành phố lớn. Ngơ ngác xem bản đồ, vừa đi vừa dò đường, vừa nghển cổ nhìn những toà nhà cao tầng với một vẻ thán phục. Chồng bảo vợ trông đúng kiểu ở quê ra đấy. Ở Kitchener làm gì có nhà nào cao thế! Người thì đông như kiến. Hai vợ chồng đứng ở ngã tư chờ qua đường mà người ta cứ đi ào ào vào mình, cứ như là mình không hề đứng đó vậy. Người Toronto khác hẳn với Kitchener nhà mình nhỉ!

Đi bộ một quãng dài, qua chỗ náo nhiệt lại đến chỗ yên tĩnh. Khu mình thuê nhà nghỉ gọi là Old Town Toronto. Khu phố này toàn người da đen và Ấn Độ. Không có dáng vẻ sầm uất như những phố mình vừa đi qua. Chờ một lúc rồi được nhận phòng. Vợ ngồi ăn ngay một cái bánh mỳ để cứu đói cho con. Chồng thì phải đi rút tiền để trả tiền phòng ngay lập tức.

Nghỉ ngơi một lúc, hai vợ chồng lại xúng xính đi bộ ra phố, lần này thì không lếch thếch như lúc nãy. Cũng máy ảnh, túi xách, váy áo, trang điểm. Đi mua vé tàu điện ngầm, rồi hai vợ chồng đi vào trung tâm thành phố (downtown). Đến lúc xuống, hai vợ chồng mất phương hướng, chủ quan không xem bản đồ, vậy là đi ngược lại với hướng mình định đi, lại đi nhầm đường trở về nhà. Hihi! May mà tự dưng lại nhận ra và quay lại sớm!

China Town đang ở trước mắt với một loạt các cửa hàng ăn toàn chữ Trung Quốc, thi thoảng lại có chữ tiếng Việt. Đi mãi chưa biết chọn hàng ăn nào, lại tìm thấy hàng ăn lần trước chồng đã ăn. Gọi món cho chồng thì có nhưng vợ đặt món nào cũng không có. Mãi mới được ăn, cảm giác như ăn mầm đá vậy. Món của vợ là dumpling, gồm 12 miếng bánh bột lọc, trong có nhân thịt lợn và tôm, chấm với xì dầu. Món của chồng là thịt chân giò hầm. Hai vợ chồng ăn không hết cái chân giò, đành xin hộp mang về quá nửa. Mua thêm hai cái bánh bao nữa để mai còn ăn sáng. Trên đường đi về, rẽ vào phố Spadina. Buổi tối khá muộn rồi nên nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Hai vợ chồng chỉ thấy những hộp carton xếp đầy ra phố, đây đó một vài cửa hiệu có chữ Việt. Rẽ vào một siêu thị, mua linh tinh mấy thứ, tranh thủ hỏi chỗ ăn chè. Ai ngờ, hàng chè lại ở ngay cạnh siêu thị nhưng họ đã đóng cửa rồi. Bảo chồng mai lại đưa đi China Town tiếp để còn ăn chè. Thèm ăn chè lắm. Lượn sang bên kia đường, vào tiệm bánh ngọt, mua cho vợ một miếng bánh ngọt chocolate thật ngon. Ngon ngon lắm!

Về nghỉ ngơi thôi!

Saturday, September 09, 2006

Lan dau tien goi dien ve nha!

Tối hôm qua là lần đầu tiên kể từ khi tôi sang Canada tôi đã gọi điện về nhà cho bố mẹ tôi. Tôi đã hồi hộp suốt từ buổi chiều, cảm giác trong người nôn nao như hẹn hò với người yêu vậy. Đi làm về là tôi vào máy tính để gọi điện luôn. Đầu tiên là nhờ anh Đường - lớp trưởng hồi ĐH của tôi, gọi điện về nhà để báo với bố mẹ là tôi sẽ gọi về. Sau đó tôi mới gọi. Giọng của mẹ thật là vui, mừng rỡ. Bố mẹ cứ bảo là bố mẹ khoẻ lắm, vui lắm! Tôi ước gì lúc nào bố mẹ cũng khoẻ và vui như vậy. Ngồi nói chuyện với bố mẹ về gia đình, về công việc làm của tôi, rồi bao chuyện linh tinh khác. Bố mẹ vui lắm, cứ sợ tôi tốn tiền, nhưng tôi gọi 62 phút thì mất có 5 đôla thôi mà. Rẻ như gọi điện thoại liên tỉnh ở nhà mình thôi. Nhớ bố mẹ quá đi! Nói chuyện với bố mẹ mà tôi toàn pha trò cho bố mẹ cười. Chắc thấy tôi như vậy bố mẹ sẽ vui lắm! Bây giờ tôi sẽ cố gắng để hàng tháng gọi điện về nhà cho bố mẹ đỡ nhớ. Con yêu bố mẹ nhất trên đời!

Friday, September 08, 2006

Loa moi day!

Hôm qua, nhân ngày kỷ niệm 1 năm ngày cưới chồng mua về cho vợ một đôi loa mới cho máy tính. Thế là vợ thích thú bật nhạc suốt từ chiều đến tận đêm khuya mới chịu thôi. Mua cho vợ mà cũng là mua cho con yêu đấy! Vì muốn con yêu nghe nhạc cổ điển cho thông minh mà. Thích lắm cơ!
Hôm nay bà chủ nhà lại cho vợ mấy cái áo, rộng ơi là rộng. Bây giờ thì vợ mặc thoải mái rồi. Áo từ thời con gái mang sang đây bây giờ có mặc được mấy đâu, chưa kịp mặc hết thì đã chật rồi. Bây giờ bụng to, mặc trông buồn cười lắm. Có cái quần bầu màu hồng tươi, chồng nhìn đã thấy buồn cười rồi. Nhưng mình đang ở Canada, ở một đất nước tự do, chẳng ai soi ai, muốn mặc gì mà chẳng được.
Đi chợ mua đủ các thứ về ăn. Lúc nào cũng chỉ sợ con bị thiếu chất, bị đói thì thương lắm! Bây giờ bụng vợ lúc nào cũng phải no no một tí, không được phép đói. Bắt đầu từ mai phải dậy sớm để ăn cho con, rồi ngủ thêm cũng được. Chứ ngủ một lèo như vậy, chắc là con bị đói đấy. Cứ ăn no xong là thấy con đạp ngay. Yêu thế không biết!

Wednesday, September 06, 2006

1 nam ngay cuoi

Hôm nay là tròn 1 năm ngày cưới - Một ngày đáng nhớ trong cuộc đời của chúng tôi, một bước ngoặt lớn - từ hai người xa lạ được ghép lại với nhau để tạo thành một gia đình mới.
Vậy là chúng tôi đã trải qua năm đầu tiên với 5 tháng cách xa (từ tháng 9.2005, sau khi cưới, đến đầu tháng 2.2006). Còn 7 tháng tiếp theo thì ở Canada. Cho đến nay, cuộc sống của chúng tôi đã đi vào ổn định, chồng đi học, vợ đi làm thêm. Em bé trong bụng cũng đã sang tháng thứ 5. Vậy là mọi chuyện đều ổn cả. Hai đứa lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc và yêu nhau vô cùng.
Hôm qua, chồng cũng chịu khó đưa vợ đi shopping, mua cho vợ 3 cái váy ngủ rất dễ thương. Rồi đi chợ mua thức ăn, mua cho vợ cả một túi lạc về luộc.
Mong là gia đình nhỏ bé này lúc nào cũng hạnh phúc và hai đứa sẽ mãi mãi yêu nhau, sẽ cùng nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Anh đã cho em thấy một thế giới hoàn toàn mới, anh yêu nhất trên đời của em!

A Whole new world

(Aladdin:) I can show you the world

Shining, shimmering, splendid
Tell me, princess, now when did
you last let your heart decide

(Aladdin:)I can open your eyes
Take you wonder by wonder
Over, sideways, and under
On a magic carpet ride

(Aladdin:)A whole new world
A new fantastic point of view
No one to tell us no
Or where to go
Or say we're only dreaming

(Jasmine:)A whole new world
A dazzling place i never knew
But now from way up here
It's crystal clear
That now i'm in a whole new world
With you
(Aladdin:)Now i'm in a whole new world with you

(Jasmine:)Unbelievable sights
Indescribable feeling
Soaring, tumbling, freewheeling
Through an endless diamond sky

(Jasmine:) A whole new world
(Aladdin:) Don't you dare close your eyes
(Jasmine:) A hundred thousand things to see
(Aladdin:) Hold your breath- it gets better
(Jasmine:)I'm like a shooting star, I've come so far I can't go back to where i used to be

(Aladdin:) A whole new world
(Aladdin:) With new horrizons to pursue

(both:) I'll chase them anywhere, there's time to spare, let me share this whole new world with you

(Aladdin:) A whole new world
(Jasmine:) A whole new world
(Aladdin:) A new fantastic point of view
(Jasmine:) A new fantastic point of view
(Both:) No one to tell us no or where to go
(Jasmine:) Or say we're only dreaming
(Aladdin:)a whole new world
(Jasmine:)Every turn a surprise
(Aladdin:) With new horizons to pursue
(Jasmine:) Every moment gets better
(Both:) I'll chase them anywhere theres time to spare
(Jasmine:) Anywhere
(Aladdin:) Theres time to spare
(Jasmine:) Let me share
(Aladdin:) This whole new world
(Both:) With you

(Jasmine:) A whole new world
(Aladdin:) A whole new world
(Jasmine:) Thats where we'll be
(Aladdin:) Where we will be
(Jasmine:) A thrilling change
(Aladdin:) A wonderous place
(Both:) For you and me

Monday, September 04, 2006

Labour Day (Canada)

Vậy là Canada cũng có một ngày gọi là ngày Lao Động. Ở VN thì sẽ gọi là Quốc tế Lao Động, mà mình cũng chẳng hiểu cái chữ Quốc tế ở đây nó bao hàm ý nghĩa gì nữa. Mà ngày 8-3 cũng gọi là ngày Quốc tế Phụ nữ. Chỉ ở mỗi VN có ngày này hay các nước khác cũng có?
Hôm nay là ngày Lao Động nên tất cả các cơ quan nhà nước ở Canada đều nghỉ, không có siêu thị, không có chỗ nào mở cửa cả. Chẳng giống ở VN mình, cứ ngày nghỉ là các nơi vui chơi giải trí, quán ăn, siêu thị mở cửa ầm ầm, người người đổ ra đường. Ở đây, chẳng có ai ngoài đường cả. Mọi người đều ở trong nhà, quây quần với gia đình, tổ chức ăn uống đơn giản, chủ yếu là nghỉ ngơi.
Bây giờ thời tiết cũng chuyển sang lạnh lạnh rồi nên mọi người không đi chơi nhiều được nữa. Ra đường phải mặc áo khoác đủ ấm thì mới không lo bị ốm. Nhà mình bây giờ cửa sổ nào cũng phải đóng vào hết không thì viêm họng ngay. Ui một mùa đông dài dằng dặc sắp đến rồi. Thế mà cuối tháng 9, trên lịch của Canada là mới bắt đầu vào thu đấy! Với mình, mùa này không phải là mùa thu đâu. Lạnh lắm! Hà Nội mùa thu của mình khác cơ (đọc báo thấy miền Bắc vẫn nóng đến 37 độ).
Ngày mai, tụi trẻ con ở đây cũng bước vào năm học mới, giống ở nhà quá nhỉ.
Nhớ ngày này năm trước, mình xúng xính trong bộ váy cưới, đi chào hết mâm cỗ này đến mâm cỗ khác. Gặp lại bao nhiêu người thân yêu. Mặc dù toát mồ hôi nhưng cảm thấy hạnh phúc biết bao. Bố mẹ mình tính cỗ chuẩn đến nỗi, khi khách khứa ra về hết, hai vợ chồng mình phải ra hàng ăn cơm. Hai vợ chồng lỉnh ca lỉnh kỉnh bao thứ, ra ngồi ăn cơm Tấm Sài Gòn trên phố Lê Văn Hưu, gần công ty mình ấy. Trông mình lúc đó thật buồn cười. Tóc vẫn cài hoa lan và baby trắng, mặt vẫn đầy son phấn, mà lại mặc một bộ váy rất bình thường. May mà lúc đó cũng muộn muộn rồi nên khách khứa không đông, chỉ có mấy người nhìn mình với ánh mắt tò mò thôi. Hic!
Chỉ còn 2 ngày nữa là đến ngày kỷ niệm 1 năm đám cưới rồi. Nhanh quá! Chồng ơi, làm gì để kỷ niệm ngày cưới đi!