Mấy hôm nay, kể từ khi biết rằng em Thỏ của mình là một bé gái, dường như mình đang sống trong màu hồng. Có tưởng tượng được không, ai biết tin này cũng chúc mừng mình, nói với mình những điều nghe sao mà sướng :D Có phải mình ưa được khen quá không nhỉ?
Tâm trạng bay bổng, lúc nào cũng chỉ muốn ngồi cạnh chồng để mà làm nũng. Nhưng già rồi! Thỉnh thoảng cũng làm nũng một tí cho mình thích. Hôm qua chị Rachel bảo là mình bị mắc bệnh yêu chồng mãn tính, không chữa được. Hihi! Nghe tội mình quá! Quả thực mấy hôm nay, ngày nào cũng cảm ơn chồng, ngày nào cũng khen chồng. Chồng sướng nhỉ!
Mình cảm giác có em Thỏ gia đình trọn vẹn đủ đầy. Mình cảm giác như mình đang có một niềm tự hào, kiêu hãnh không thể nào tả nổi, mà mình thì lại thấy nó rất là vô lý. Mình cảm thấy hạnh phúc, và mình hiểu là bố mẹ mình cũng hạnh phúc. Sao một cô con gái lại có thể quan trọng đến thế được nhỉ! Con gái của mẹ ấy!
Tâm trạng bay bổng, dễ viết những điều lung tung. Thế nên mấy hôm nay dù đang lâng lâng nhưng mình vẫn để blog trống, sợ lại viết ra những điều không nên viết. Thế nên dừng lại ở đây nhé!
Wednesday, October 08, 2008
Subscribe to:
Posts (Atom)
