Sunday, February 18, 2007

Năm mới đến rồi

Một năm cũ đã trôi qua, tôi có thói quen nhìn lại những gì mình đã đạt được và viết lên những mong muốn của mình cho năm mới.
Năm qua, tôi thấy mình thành công nhất ở nghĩa vụ làm vợ và làm mẹ, làm con dâu nữa. Tôi đã sinh ra một cu tí xinh như thiên thần, đó là ước nguyện lớn nhất đã hoàn thành trong năm vừa rồi. Chắc những việc khác nếu có không hoàn thành cũng sẽ được cho qua nhường hết cho thành công này.
Tôi đã bắt đầu quen với cuộc sống mới ở Canada, có thêm những người bạn tốt, quan hệ tốt với láng giềng. Tôi sống một cuộc sống hạnh phúc và đơn sơ, giản dị bên chồng yêu. Cảm thấy tình yêu trong từng công việc hàng ngày, trong từng lời ăn tiếng nói đến từng suy nghĩ về nhau. Bố tôi có hỏi, có bao giờ chúng tôi cãi nhau không. Tôi trả lời ngay là không. Không phải là chúng tôi không có những quan điểm trái ngược nhau, mà là chúng tôi biết cách thoả hiệp với nhau, để hai bên cùng cảm thấy thoải mái, không phải nhượng bộ hay hy sinh thái quá. Đôi khi trong cuộc sống tôi cũng bị stress, tôi cảm thấy bi quan, nhưng chồng tôi luôn luôn ở bên cạnh và nâng tôi dậy, cho tôi thấy tình yêu của anh. Chỉ cần như vậy thôi. Khi bị stress, tôi cũng cố gắng để không phạm sai lầm (chĩa những lời chỉ trích vào anh, cái này ai cũng làm được và rất dễ làm), tôi cố gắng nói lên cảm xúc của tôi, và anh hiểu được anh cần phải làm gì để tôi thấy dễ chịu hơn. Tình yêu của chúng tôi đơn giản vậy, nhưng để làm được như thế cũng chẳng dễ dàng.
Năm mới đến rồi, năm mới mang cho chúng tôi nhiều niềm vui mới. Việc chăm sóc cho cu tí càng ngày càng phức tạp hơn và bận rộn hơn. Cứ mỗi ngày lại phát sinh ra một vấn đề mới để chúng tôi phải tìm hiểu, theo dõi và hỏi han kinh nghiệm mọi người. Làm cha mẹ cũng phải học và phải học rất lâu. Tôi mong rằng sang năm mới, chúng tôi sẽ là những người cha người mẹ tốt. Tôi mong cu tí của chúng tôi phát triển bình thường, khoẻ mạnh. Tôi mong gia đình của chúng tôi ở Việt Nam sẽ luôn hạnh phúc, yêu thương nhau, ai cũng khoẻ mạnh, kinh tế ngày càng đi lên. Tôi mong em gái tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự, sẽ hiểu ra những điều đơn giản để có hạnh phúc và tình yêu. Tôi mong bố mẹ tôi luôn sống trong hạnh phúc và thanh thản, bớt đi những lo toan cho con cái (chắc cái này khó... :P). Tôi mong ba mẹ chồng tôi luôn khoẻ mạnh, không phải uống nhiều thuốc, mong ba mẹ luôn cảm thấy hạnh phúc như chúng tôi luôn ở bên cạnh (tôi mong được ở bên cạnh ba mẹ rất nhiều). Tôi mong em Kiên sẽ tìm thấy hạnh phúc trong công việc cũng như hạnh phúc riêng của em. Ui, tôi mong ước nhiều quá rồi. Không biết năm tới sẽ đạt được gì đây.
Về phần công việc của chồng tôi, tôi mong cho mọi kế hoạch ngắn hạn cũng như dài hạn của anh sẽ hoàn thành như ước nguyện. Mong cho anh luôn thành công. Mong cho anh luôn là chỗ dựa vững chãi của hai mẹ con tôi.


Hôm nay, chúng tôi đến nhà chú Bình - Hoa để ăn mừng năm mới. Ở đây họ đón tết theo ngày của Trung Quốc - tức là ngày 18-2-2007. Ở Việt Nam, gia đình tôi đã đón tết từ ngày 17-2-2007 rồi. Không khí tết ở đây tôi cảm thấy xa lạ và thực sự trong lòng tôi không thấy tết. Thậm chí tôi còn quên cả cách nói câu chúc mừng năm mới nữa. Tôi có cảm thấy năm mới đến đâu. Nếu ở nhà thì chắc sẽ khác. Ở nhà không khí tết đến trước cả tháng. Nhà nhà mua sắm, người người mua sắm. Ngoài đường xe cộ nườm nượp. Hoa, quất, đào đầy đường. Khắp nơi tổ chức hội chợ tết, hàng giảm giá. Các loại băng đĩa tung ra ầm ầm. Ở đây tôi chẳng có gì ngoài 1 con gà luộc và mấy cái bánh chưng - cái duy nhất liên quan đến tết, mà tôi lại có thể ăn bất cứ lúc nào tôi thích. Thế nên, xuân về chưa mà lòng sao lạnh vắng? Thôi post tạm tấm ảnh cho mọi người thấy tết của mình thế nào vậy, nói mãi mà có thấy tết đến đâu.

Wednesday, February 14, 2007

Valentine

Đây là lần thứ 3 chúng tôi ở bên nhau trong ngày Valentine trong suốt 5 năm yêu nhau. Chẳng biết mình sẽ còn đếm thêm bao nhiêu ngày Valentine nữa nhỉ, lấy nhau rồi mà vẫn đếm, chắc thôi. Valentine đầu tiên có hoa hồng, nến trái tim, socola, có váy đẹp, có mắt nhìn lung linh, có vòng tay ôm chặt và những nụ hôn cháy bỏng. Nghĩ mà thèm! Chính mình đã tạo ra những ấn tượng không bao giờ quên được cho Valentine đầu tiên đó. Bây giờ thì chẳng có thời gian và điều kiện để làm những điều đó nữa rồi.
Cả ngày quay cuồng với con, ăn mặc lôi thôi, tóc chỉ một tí là xổ tung cả ra, cứ chải với buộc suốt cả ngày. Chỉ mong con ngủ đi một chút để chăm sóc bản thân một tí, vừa mới đẻ xong được 3 tuần nên chẳng thể nào lơ là việc vệ sinh bản thân được. Thế mà vẫn cứ như một cái giẻ rách vậy. Còn đâu cái eo thon ngày xưa, làn da mịn màng xưa, mái tóc dài sạch sẽ thơm tho ngày xưa... Nghĩ mà phát khóc lên ấy!
Chồng ơi, đi đến trường lâu thế, về sớm cho vợ nương tựa với. Cho vợ ngả đầu lên vai chồng khóc nhè với. Khóc nhè chỉ muốn có người dỗ thôi, chứ khóc một mình khổ thân lắm!

Monday, February 12, 2007

Một cuộc sống mới

Bây giờ cuộc sống của tôi đã bước sang một trang mới thực sự rồi. Từ ngày sinh cu tí đến nay, câu chuyện của hai vợ chồng toàn là về cu tí, ăn ngủ ị tè thay bỉm giặt giũ. Con hơi ọ ẹ một chút là hai ba mẹ cuống lên. Nghe tiếng nó khóc phải đoán xem nó khóc vì cái gì. Bây giờ, chồng tôi còn phân biệt được tiếng nó rặn ị nữa. Tôi thì chưa biết cái vụ đó. Tôi chỉ giỏi cái khoản thay bỉm rửa ráy cho con thôi, chồng không làm được vì sợ bẩn :D
Cuộc sống mới này đem lại cho chúng tôi nhiều niềm vui và cũng nhiều vất vả, nhiều cái phải học, phải tập làm. Nhưng quả thật cu tí là niềm tự hào của chúng tôi. Nhiều lúc ngắm con rồi tự hỏi mình, sao lại có thể có một sự kết hợp tuyệt vời đến như thế. Ai cũng thích ngắm nhìn cu tí. Thậm chí, bà Mary và tôi còn coi đó là một điều kỳ diệu (miracle). Thật kỳ diệu khi từ trong bụng mình nuôi nấng, chăm lo cho một mầm sống và nay đã tự thở bằng phổi của mình, tự biết khóc đòi ăn, đòi thay bỉm, cảm thấy yên tâm trong vòng tay của ba mẹ. Thật là kỳ diệu khi một kiếp người đã bắt đầu. Con bây giờ như tờ giấy trắng, ba mẹ dạy cho cái gì thì biết cái ấy. Chắc rồi hai vợ chồng tôi sẽ phải cố gắng ngày càng nhiều hơn nữa để nuôi dạy cu tí nên người.
Hôm nay ngắm con, thấy gương mặt con thật đáng yêu, càng ngày càng tỏ ra cương nghị và nam tính hơn. Chắc con sẽ giống tính ba lắm đây, muốn cái gì là quyết tâm làm bằng được, không bao giờ mè nheo đâu, con trai nhỉ!
Làm phụ nữ, tôi thấy tự hào với chức năng của mình và luôn cố gắng làm sao tốt nhất có thể. Tất nhiên chẳng thể hoàn hảo, chỉ mong muốn làm hết sức mình thôi. Bây giờ sinh con ra rồi, lại phải áp dụng một loạt chế độ kiêng khem để giữ gìn cho bản thân nữa. Nhiều lúc bận rộn với con, tôi quên luôn việc chăm sóc mình. Mong là sẽ có thời gian để tĩnh lại một chút, để nhìn lại mình một chút, để nhìn lại quãng thời gian mình đã vừa trải qua. Mong con trai ngoan ngoãn, phát triển đầy đủ, đúng với tiến độ :D là mừng lắm rồi.
Hôm nay, chú Kiên ở Đài Loan sẽ về Việt Nam ăn tết, chắc giờ này cả nhà đang đi đón rồi. Chắc năm nay tết ở nhà sẽ vui lắm, ba mẹ sẽ vui lắm. Đây là cái tết đầu tiên mình xa nhà, nhưng lại là cái tết đầu tiên mình có ở trong tổ ấm của riêng mình, bên cạnh chồng yêu và con yêu. Nhớ nhà muốn khóc. Nhưng bận với con quá còn chẳng kịp hình dung tết đến lúc nào. Ngắm con ngủ với nụ cười thiên thần, vậy là mùa xuân đã đến với nhà mình rồi, thương yêu ơi, "mẹ yêu em".