Hôm nay hai vợ chồng nhận được một thùng carton thức ăn từ hội House of Friendship. Đây là kết quả của tấm giấy hai vợ chồng đã điền và gửi đi lần trước. Họ cho khá nhiều thứ: táo, khoai tây, bánh ngọt, bánh kem, ngô, lạc, sốt cà chua, mỳ, gia vị súp... Rất là phấn khởi, chiều nay vợ đã khui ngay một hộp đậu mà vợ rất thích ra làm món salad Nga. Còn lạc thì được mang vào cạnh giường để vợ nhấm nháp lúc ngồi nhìn máy tính. Một số đồ ăn được cho vào tủ lạnh, còn đâu là cho vào tủ bếp. Nhìn đồ ăn của Tây trông nó vẫn gọn gàng sạch sẽ hơn mấy đồ ăn Việt mình để bên ngăn bên cạnh. Cái gì dùng cũng dở dang nên cứ xếp hết cả vào đó, trông lôi thôi lắm, nhưng được cái là cần gì thì cũng có ngay. Hehe! Biện minh cho việc lười thu vén đồ đạc đấy mà.
Tự dưng thèm ăn chè quá, đang nằm trên giường cũng phải bò dậy đi nấu chè đỗ đen. Gói đỗ mới mua mà đã bị mọt ăn một ít, bột vung vãi cả trong túi. Khua khoắng rửa đỗ rất kỹ rồi mới ninh nấu. Phải nhờ chồng ra bỏ đường vào nồi hộ, rất tin tưởng khả năng nêm nếm của chồng đấy! Lần nào mình làm cũng bị nhạt, nhưng kết quả lần này chồng lại làm nhạt cũng chẳng kém gì vợ, hihi! Thôi, cũng không sao, ăn nhạt cho nó mát. Khát nước kinh khủng, một ngày uống không biết bao nhiêu là nước mà cứ thấy thiếu nước. Chắc tại bây giờ cu tí lớn hơn rồi, nước ối cũng nhiều hơn, mỗi lần thay nước ối là lại làm mình đi toilet liên tục. Thế cũng phải thôi, còn thắc mắc gi nữa. Bị sụt cân từ hôm đi viện, đến hôm nay mới có dấu hiệu tăng cân trở lại. Sao mà thèm không khí trong lành và những buổi chiều rong chơi với chồng thế không biết. Tối qua, hai vợ chồng ra đường mua cái thẻ điện thoại để gọi về cho bố mẹ. Chọn mua được loại thẻ rẻ nhất rồi, nhưng phát sinh mua hai cái kem cũng bằng tiền cái thẻ luôn, hehe! Lâu lắm mới được ăn kem. Chẳng lẽ mùa đông rồi lại vác về cái thùng kem 4 lít thì ăn bao giờ mới hết (mà giá thùng kem 4l chắc cũng chỉ bằng hai que kem vừa ăn).
Hôm qua nhận được tin bố chồng bị cảm cúm và ho kéo dài, hai vợ chồng lo lắng quyết định mua thẻ điện thoại gọi về hỏi thăm. Không gặp được ba chồng vì ba chồng đã đi công tác, chỉ gặp mẹ chồng thôi. Nói chuyện một lúc với mẹ chồng, nghe mẹ dặn dò và hỏi thăm. Rồi lại gọi điện về nhà cho bố mẹ và em Trang. Mẹ vui lắm, thấy con gái gọi về là phấn khởi, cứ dặn dò rồi kể chuyện ở nhà suốt. Thế mới thấy mình tệ thật! Đi bao lâu mà cũng chỉ gọi về cho mẹ được 2 lần. Không biết lúc đẻ xong thì tình hình thông tin liên lạc có cải thiện được không. Hy vọng là sẽ có cách liên lạc ít tốn kém và hiệu quả hơn.
Saturday, December 16, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment