Monday, December 25, 2006

Mot niem vui bat ngo

Sáng nay ngủ dậy, hai vợ chồng cứ nghĩ là chắc lại ở nhà cả ngày đây, nên cứ nằm nướng trên giường mãi. Đến khoảng 10h hơn tự dưng có tiếng gõ cửa, vợ tất tả chạy ra xem, thấy một anh người Việt Nam hỏi thăm có phải nhà anh Sơn không. Úi trời, chồng có khách này. Mà lại chẳng biết là ai nữa. Vào gọi chồng ra tiếp khách, rồi vợ cũng ra theo. Anh chị ấy đi với 2 đứa con gái nữa. Cả nhà ngồi quây quần nói chuyện, anh giới thiệu là bạn của chị Tuyết - người đưa quà của Hoài - Ánh hôm nọ. Nói chuyện kể lể một hồi thì hoá ra lại là người quen mà không biết. Anh tên là Đồng, cháu của chú Bình - cô Hoa ở tiệm pizza. Mình cũng đã nghe Nguyệt kể chuyện nhiều rồi nhưng chưa gặp bao giờ. Đúng là Kitchener cũng nhỏ thật. Hihi! Quanh đi quanh lại lại gặp nhau hết. Nhưng dù sao quen theo kiểu này thì dễ thân hơn là quen qua chú Bình - cô Hoa. Ngồi nói chuyện với nhau một hồi, anh chị rủ hai vợ chồng đi ăn sáng. Cả nhà lại cùng nhau đi tiệm phở Đầu Bò. Vợ ăn một bát bún bò huế và một cốc sinh tố mít. Chồng thì ăn cơm sườn nướng - không ngon bằng bát bún của vợ đâu. Tự dưng thành ra có bạn, vui quá cơ. Anh chị ấy hẹn hôm 30 tới sẽ đưa hai vợ chồng đến họp mặt với những người bạn khác cùng sinh hoạt trong nhà thờ với anh chị. Từ hôm nay, vợ chồng mình có bạn rồi. Không phải ngồi lủi thủi ở nhà nữa. Mong là những điều tốt đẹp luôn đến với vợ chồng trong năm mới. À, lại còn được tặng quà nữa, một hộp bánh sôcôla - đúng với sở thích của vợ, hehe!

No comments:

Post a Comment