Chẳng là bác sỹ yêu cầu giặt riêng quần áo cho cu tí bằng loại xà phòng đặc biệt nên mình đành phải làm theo. Đầu tiên là tìm ra loại xà phòng ấy đã. Có rồi: Ultra-sunlight sensitive, loại dành cho da nhạy cảm. Tiếp theo là mua ở đâu.
Hôm đó đi ra Shopper Drug Mart (SDM), thấy có một chai đúng loại mình cần, bày ở khu vực clearance. Nếu vậy là được giảm giá chứ gì? Nhưng vì nhiều lý do nên hôm đó không mua.
Lâu sau, thấy Zeller giảm giá loại nước giặt khác, mình tranh thủ đi mua rồi tiện thể mua luôn loại kia cho con. Loại kia không được sale, giá là $7.99 cho một chai 32 loads (vậy là 25c/load).
Hôm qua tình cờ ghé vào chỗ SDM lần trước để mua thuốc chữa eczema cho con trai, mới tò mò ra xem lại cái vụ clearance kia, thấy đề giá $6.99 cho 1 chai 20 loads (vậy là 35c/load). Ui, thế cái gì là sale và không sale vậy ta ơi? Lần sau có kêu sale ở đâu thì cũng phải xem cho kỹ nhé, không lại mắc bẫy cửa hàng thôi.
Nhân tiện nói thêm, giá thuốc ở đây quả thật mình không hiểu đắt rẻ thế nào. Lần trước đi mua có 30gr thuốc chữa eczema cho con hết $10 (mua ở bệnh viện Grand River Hospital). Lần này mua nhiều, hẳn 100gr thì lại hết có $16 (mua tại SDM). Không hiểu là do chỗ bán khác nhau nên giá khác nhau, hay vì số lượng mình mua nữa. Chịu, không hiểu được.
Wednesday, November 28, 2007
Tuesday, November 27, 2007
Khám răng ở Canada
Đi khám răng từ hôm 22/11/2007 nhưng hôm nay mình mới ngồi ghi lại những cảm nhận của mình về dịch vụ của bác sỹ này.
Đầu tiên là việc khám răng kiểu ăn gian. Hai vợ chồng mình đến làm răng, hẹn cùng nhau nên cả nhà phải đi cùng rất mệt mỏi, cu tí thì bé xíu nên cứ phải một người làm răng còn người kia trông con. Họ đánh vào tâm lý muốn làm nhanh nên phần thủ tục thì trình bày rất rườm rà, nói nhiều. Đến lúc vào làm cleaning thì họ bảo làm 1/2 bộ răng thôi nhé, cho nó nhanh, lần sau làm tiếp. Khổ, lần đầu đi clean răng, chả biết mô tê thế nào, chỉ thấy đau buốt tận óc, máu chảy dầm dề, chỉ muốn việc này kết thúc thật nhanh nên đồng ý ngay. Làm xong, ra thanh toán tiền, hai vợ chồng ngã ngửa ra khi bị thu mỗi người 202 đồng, vợ thì được bảo hiểm trả hết, chồng thì mất mấy chục đồng tiền chụp phim (vì có lần trước đến khám đã chụp rồi), nhưng trước mắt là phải bỏ tiền túi ra trả trước, bảo hiểm sẽ gửi tiền về sau. Hỏi họ thế lần hẹn sau đến làm clean nốt có phải trả tiền nữa không, bảo có. Lại ngã ngửa ra lần nữa.
Đành rằng mình có bảo hiểm trả tiền cho, nhưng giới hạn 1 năm chỉ được 750 đồng thôi. Ở đây thu phí quá cao, lại còn cố tình bôi ra làm nhiều lần để mình tốn tiền phí. Thế nên mình rất ghét!
Trong lúc làm cleaning cho mình, bà bác sỹ còn nói mập mờ rằng răng mình có vấn đề, bảo mình sau khi từ VN qua thì tới phòng mạch bà ấy sẽ nói cho. Mình nghĩ chắc bà này định kiếm cơm của mình đây. Mình nói thẳng luôn là nếu có vấn đề gì thì mình sẽ về VN làm, chứ mình không có tiền để làm ở đây. Thế nên bà ấy buộc phải nói cho mình biết luôn, đồng thời đưa cho mình cái phim X-quang để mình mang về VN cho bác sỹ xem. Thế đấy, tí nữa thì lại mất thêm tiền với bà ấy.
Sau khi cleaning cho hai vợ chồng xong, ra lấy hẹn. Chồng có 1 cái hẹn làm cleaning nốt, vợ 1 cái hẹn cleaning nốt và 1 cái hẹn hàn răng. Nghĩ đến vụ lóc cóc trời tuyết thấy ngại quá. Về nhà rồi, phân tích kỹ càng lại tình hình, hôm nay mình quyết định hủy tất cả các cuộc hẹn với phòng khám này. Vừa đau ê ẩm (về phải ăn cháo), vừa mất tiền oan, vừa mất thời gian. Lần sau có hẹn thì đi từng người một, chẳng mất công và sẽ chọn mùa hè ấm áp để làm, chứ mùa đông đi lại khổ quá trời ạ!
Đầu tiên là việc khám răng kiểu ăn gian. Hai vợ chồng mình đến làm răng, hẹn cùng nhau nên cả nhà phải đi cùng rất mệt mỏi, cu tí thì bé xíu nên cứ phải một người làm răng còn người kia trông con. Họ đánh vào tâm lý muốn làm nhanh nên phần thủ tục thì trình bày rất rườm rà, nói nhiều. Đến lúc vào làm cleaning thì họ bảo làm 1/2 bộ răng thôi nhé, cho nó nhanh, lần sau làm tiếp. Khổ, lần đầu đi clean răng, chả biết mô tê thế nào, chỉ thấy đau buốt tận óc, máu chảy dầm dề, chỉ muốn việc này kết thúc thật nhanh nên đồng ý ngay. Làm xong, ra thanh toán tiền, hai vợ chồng ngã ngửa ra khi bị thu mỗi người 202 đồng, vợ thì được bảo hiểm trả hết, chồng thì mất mấy chục đồng tiền chụp phim (vì có lần trước đến khám đã chụp rồi), nhưng trước mắt là phải bỏ tiền túi ra trả trước, bảo hiểm sẽ gửi tiền về sau. Hỏi họ thế lần hẹn sau đến làm clean nốt có phải trả tiền nữa không, bảo có. Lại ngã ngửa ra lần nữa.
Đành rằng mình có bảo hiểm trả tiền cho, nhưng giới hạn 1 năm chỉ được 750 đồng thôi. Ở đây thu phí quá cao, lại còn cố tình bôi ra làm nhiều lần để mình tốn tiền phí. Thế nên mình rất ghét!
Trong lúc làm cleaning cho mình, bà bác sỹ còn nói mập mờ rằng răng mình có vấn đề, bảo mình sau khi từ VN qua thì tới phòng mạch bà ấy sẽ nói cho. Mình nghĩ chắc bà này định kiếm cơm của mình đây. Mình nói thẳng luôn là nếu có vấn đề gì thì mình sẽ về VN làm, chứ mình không có tiền để làm ở đây. Thế nên bà ấy buộc phải nói cho mình biết luôn, đồng thời đưa cho mình cái phim X-quang để mình mang về VN cho bác sỹ xem. Thế đấy, tí nữa thì lại mất thêm tiền với bà ấy.
Sau khi cleaning cho hai vợ chồng xong, ra lấy hẹn. Chồng có 1 cái hẹn làm cleaning nốt, vợ 1 cái hẹn cleaning nốt và 1 cái hẹn hàn răng. Nghĩ đến vụ lóc cóc trời tuyết thấy ngại quá. Về nhà rồi, phân tích kỹ càng lại tình hình, hôm nay mình quyết định hủy tất cả các cuộc hẹn với phòng khám này. Vừa đau ê ẩm (về phải ăn cháo), vừa mất tiền oan, vừa mất thời gian. Lần sau có hẹn thì đi từng người một, chẳng mất công và sẽ chọn mùa hè ấm áp để làm, chứ mùa đông đi lại khổ quá trời ạ!
Tuesday, November 20, 2007
Văn minh - Việt Nam bao giờ mới văn minh?
Chuyện chẳng có gì to tát nhưng cũng muốn nói lên để thấy văn minh nó là quá trình lâu dài.
Hôm qua trời mưa, ba đi vắng, nhưng hai mẹ con vẫn quyết chí lên đường shopping. Kế hoạch thì đã lên trước cả tuần rồi nên không đi thấy tiếc lắm. May cái là ra gặp xe bus ngay, không phải chờ. Khi đến cửa hàng đầu tiên, một mình mình loay hoay với cái xe nôi, vừa phải mở cửa, chân giữ cửa, tay kéo xe từ phía trước. Khó quá là khó vì cửa nặng. May làm sao, có hai bà già cũng vừa mới bước ra, thấy vậy chạy ra giữ cửa cho mình, mỗi bà giữ một cánh cửa cho đến khi mình vào hẳn được bên trong.
Đi loanh quanh ngắm nghía chán chê, lượm lặt được vài thứ đồ bếp. Cu tí bắt đầu chán, mệt mỏi và đói nữa. Mình cho con ra chơi, ngồi trên cái ghế sofa người ta bày bán, tiện thế! Trẻ con tây hớn hở chạy qua chạy lại, mỗi khi đến gần chỗ mình và cu tí chúng nó đều được bố mẹ nhắc nhở phải nhìn xem mình đang ngồi đó, cẩn thận không va vào mình. Nhắc con xong người ta còn quay ra cười chào mình, rất lịch sự. Trong khi đó những người châu Á, Ấn Độ, da đen, nhìn mình như không có ở đấy. Đến lúc ra, lại hai bà già tóc vàng giữ cửa cho mình, lúc đó thì lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ rồi. Dù sao cũng rất cảm ơn vì lúc nào cũng có người giữ cửa cho mình ra vào.
Đến chợ Tàu mua chút rau. Cửa nặng, xe nặng. Mình nhìn thấy một chú Việt Nam chải chuốt đứng ngay gần cửa, đang chỉ chỏ thịt quay cho một chị gái khác. Mình ở ngoài ra hiệu nhờ mở cửa giùm. Nhưng chưa nhìn xem mình cần gì, chú quay đít đi luôn, còn ra cái vẻ bận rộn lắm ấy. Ghét thế! Mình đành phải cố mở cái cửa nặng trịch ấy ra. May làm sao có 2 con bé da đen đi ngay đằng sau đứng lại giữ cửa cho mình. Bực mình cái chú Việt Nam, ở với tây cả bao nhiêu năm cũng chả học được cái văn minh tốt đẹp của nó.
Sau khi rời chợ Tàu, mình còn vào một trung tâm nữa, lần nào ra vào cũng được tây mở cửa cho, từ người già, người trẻ, tới thằng ất ơ đầu đường ăn mặc lôi thôi, hút thuốc lá phì phèo. Mình không hiểu, mấy ông đàn ông Việt Nam, hay túm chung lại là người Việt Nam bao giờ mới học được sự văn minh đây?
Hôm qua trời mưa, ba đi vắng, nhưng hai mẹ con vẫn quyết chí lên đường shopping. Kế hoạch thì đã lên trước cả tuần rồi nên không đi thấy tiếc lắm. May cái là ra gặp xe bus ngay, không phải chờ. Khi đến cửa hàng đầu tiên, một mình mình loay hoay với cái xe nôi, vừa phải mở cửa, chân giữ cửa, tay kéo xe từ phía trước. Khó quá là khó vì cửa nặng. May làm sao, có hai bà già cũng vừa mới bước ra, thấy vậy chạy ra giữ cửa cho mình, mỗi bà giữ một cánh cửa cho đến khi mình vào hẳn được bên trong.
Đi loanh quanh ngắm nghía chán chê, lượm lặt được vài thứ đồ bếp. Cu tí bắt đầu chán, mệt mỏi và đói nữa. Mình cho con ra chơi, ngồi trên cái ghế sofa người ta bày bán, tiện thế! Trẻ con tây hớn hở chạy qua chạy lại, mỗi khi đến gần chỗ mình và cu tí chúng nó đều được bố mẹ nhắc nhở phải nhìn xem mình đang ngồi đó, cẩn thận không va vào mình. Nhắc con xong người ta còn quay ra cười chào mình, rất lịch sự. Trong khi đó những người châu Á, Ấn Độ, da đen, nhìn mình như không có ở đấy. Đến lúc ra, lại hai bà già tóc vàng giữ cửa cho mình, lúc đó thì lỉnh kỉnh túi to túi nhỏ rồi. Dù sao cũng rất cảm ơn vì lúc nào cũng có người giữ cửa cho mình ra vào.
Đến chợ Tàu mua chút rau. Cửa nặng, xe nặng. Mình nhìn thấy một chú Việt Nam chải chuốt đứng ngay gần cửa, đang chỉ chỏ thịt quay cho một chị gái khác. Mình ở ngoài ra hiệu nhờ mở cửa giùm. Nhưng chưa nhìn xem mình cần gì, chú quay đít đi luôn, còn ra cái vẻ bận rộn lắm ấy. Ghét thế! Mình đành phải cố mở cái cửa nặng trịch ấy ra. May làm sao có 2 con bé da đen đi ngay đằng sau đứng lại giữ cửa cho mình. Bực mình cái chú Việt Nam, ở với tây cả bao nhiêu năm cũng chả học được cái văn minh tốt đẹp của nó.
Sau khi rời chợ Tàu, mình còn vào một trung tâm nữa, lần nào ra vào cũng được tây mở cửa cho, từ người già, người trẻ, tới thằng ất ơ đầu đường ăn mặc lôi thôi, hút thuốc lá phì phèo. Mình không hiểu, mấy ông đàn ông Việt Nam, hay túm chung lại là người Việt Nam bao giờ mới học được sự văn minh đây?
Wednesday, November 14, 2007
Tỏi biến màu
Hôm trước ngâm cho chồng lọ dấm tỏi ớt. Được một hôm thì tỏi chuyển sang màu xanh. Hai vợ chồng lo, không biết tại dấm hay tại tỏi đây. Dấm thì mua ở chợ tây, còn tỏi thì mua chợ Việt. Lên mạng tra cứu một hồi mới biết là tại tỏi, mà đặc biệt là tỏi dùng chất bảo quản của Trung Quốc.
Hôm sau, vợ đi chợ tây với Cynthia, tranh thủ mua 10 củ tỏi mới. Về nhà nhìn mác mới thấy chữ Made in China to đùng. Nhưng cứ thử xem sao. Gắp hết tỏi cũ ra vứt đi, thay tỏi mới vào. Một hôm, chưa thấy biến màu, hai hôm thì mới hơi ngả xanh một tẹo. Chứng tỏ là ít hoá chất bảo quản hơn. Hic, giờ phải cẩn thận mới được. Dù rằng các nhà khoa học đã kết luận tỏi chuyển màu không độc hại, nhưng mình vẫn thấy ghê ghê. Lần sau thì khéo phải mua tỏi xuất xứ từ nước khác, chứ không ăn tỏi Trung Quốc nữa.
Hôm sau, vợ đi chợ tây với Cynthia, tranh thủ mua 10 củ tỏi mới. Về nhà nhìn mác mới thấy chữ Made in China to đùng. Nhưng cứ thử xem sao. Gắp hết tỏi cũ ra vứt đi, thay tỏi mới vào. Một hôm, chưa thấy biến màu, hai hôm thì mới hơi ngả xanh một tẹo. Chứng tỏ là ít hoá chất bảo quản hơn. Hic, giờ phải cẩn thận mới được. Dù rằng các nhà khoa học đã kết luận tỏi chuyển màu không độc hại, nhưng mình vẫn thấy ghê ghê. Lần sau thì khéo phải mua tỏi xuất xứ từ nước khác, chứ không ăn tỏi Trung Quốc nữa.
Subscribe to:
Posts (Atom)
