Saturday, January 27, 2007
Sunday, January 21, 2007
Cắt tóc cho chồng
Một ngày chủ nhật nữa lại tới, sau khi kết thúc món bún thang, vợ loay hoay tìm bài về cắt tóc cho chồng trên mạng. May mắn làm sao lại tìm được đúng cái mình cần, hướng dẫn tỉ mỉ từng bước cắt tóc bằng tông-đơ. Chẳng là chồng mới mua được cái tông-đơ hôm thứ 5 với giá có $5. Thích quá, cứ gạ vợ cắt tóc mãi. Thế là hôm nay quyết tâm, cắt tóc cho chồng. Hihi! May mà cắt xong trông cũng được, ít ra là hơn hẳn những lần trước về độ đều tay. Mong là dần dần tay nghề sẽ tiến lên, rồi sẽ cắt tóc cho cu tí bằng tông-đơ nữa chứ!
Ui, mong quá cu tí rồi, chẳng thấy cu tí chịu ra chơi với ba mẹ gì cả. Ngày nào cũng mong và nhắc con quá trời luôn mà con vẫn gan lì không chịu ra đây này.
Ui, mong quá cu tí rồi, chẳng thấy cu tí chịu ra chơi với ba mẹ gì cả. Ngày nào cũng mong và nhắc con quá trời luôn mà con vẫn gan lì không chịu ra đây này.
Saturday, January 20, 2007
Đi chơi cuối tuần
Trưa ăn cơm xong hai vợ chồng đưa nhau ra bến xe bus. Trời không còn tuyết rơi nữa nhưng tuyết dưới chân thì dày lắm. Vợ đi đôi giày tuyết cao đến gần đầu gối, dáng đi y hệt như con chim cánh cụt, tay thì phải bám vào áo chồng để tránh trượt ngã. Mục tiêu của hôm nay là cửa hàng pizza của chú Bình - cô Hoa. Bị nhỡ mất một chuyến xe bus nên lại phải lang thang vào hiệu sách. Thấy hai đứa đến chơi, cô chú vui lắm, ngồi nói chuyện với hai vợ chồng mãi. Lâu lắm rồi không được gặp cô chú. Ngồi chơi một lúc rồi đi siêu thị mua mấy thứ linh tinh, xong lại được cô Hoa đưa về tận nhà nữa, sướng!!!
Hai hôm nay cứ loay hoay dọn dẹp mãi. Bê đồ hết từ chỗ nọ đến chỗ kia. Chẳng biết đã đến lúc cu tí muốn ra đời hay chưa nữa, hay chỉ tại mẹ mong quá mà chẳng biết làm thế nào. Bây giờ nhà cửa gọn gàng sạch sẽ lắm rồi, cu tí ra chơi với ba mẹ đi thôi!
Hai hôm nay cứ loay hoay dọn dẹp mãi. Bê đồ hết từ chỗ nọ đến chỗ kia. Chẳng biết đã đến lúc cu tí muốn ra đời hay chưa nữa, hay chỉ tại mẹ mong quá mà chẳng biết làm thế nào. Bây giờ nhà cửa gọn gàng sạch sẽ lắm rồi, cu tí ra chơi với ba mẹ đi thôi!
Friday, January 19, 2007
Mùa đông đến thật rồi!
Sáng nay mở mắt ra, nhìn ngoài trời bông tuyết to đùng rơi lả tả, hình dung thấy mùa đông đã thực sự đến rồi. Kiễng chân ngó ra ngoài không được, phải bắc cái ghế lên để nhìn thấy lớp tuyết dày đến cả 20cm ở ngoài cửa sổ. Tuyết rơi dày quá nên cả cái sân nhìn trắng lốp. Chồng quyết định đưa vợ ra sân để làm vài kiểu ảnh ghi lại mùa đông đầu tiên của vợ.Ngồi tý toáy bật nhạc đĩa Xuân đã về trên trang web Tuổi trẻ, tự dưng mới nghe bài đầu tiên đã thấy nhớ nhà, nhớ cái tết cổ truyền quá, ngồi khóc ngon lành. Chồng phải dỗ dành mãi mới nín được. Thương quá cơ! Tết đầu tiên xa nhà đây. Hôm nay là đúng mùng 1 tháng chạp rồi, còn 1 tháng nữa là tết. Nhớ cái cảnh chuẩn bị tết ở nhà quá, năm ngoái còn được ngồi gói bánh chưng với mẹ chồng, đi chợ mua sắm, rồi đi chợ hoa đêm nữa. Bao nhiêu là kỷ niệm.
Hôm nay mùng 1 âm lịch đây, cu tí mà ra đời hôm nay thì ghê gớm lắm! Cố gắng qua ngày mai rồi hãy ra con nhé! Trai mùng 1, gái hôm rằm, mẹ sợ lắm! Hehe! Chắc là cu tí sẽ ngoan thôi. Vẫn chưa có dấu hiệu chuyển dạ nên cứ từ từ!
Sinh nhật Mai Anh
Hôm nay là sinh nhật Mai Anh. Lần này thì không phải là bận không đến dự sinh nhật được, mà là vì ở quá xa nhau rồi. Thôi thì đành chúc nhau qua mạng thôi vậy. Chúc cho bạn thân yêu sang tuổi mới có nhiều cái mới, nhiều niềm vui và hạnh phúc. Năm nào cũng mong bạn hạnh phúc mà không biết bạn có hạnh phúc không, chẳng thấy báo cáo kết quả gì cả, hehe!
Không có mình ở nhà mà chúng bạn làm sinh nhật ác liệt quá, còn đi ăn uống và hát karaoke nữa. Hic hic, mình cũng thích được tham gia lắm cơ, nhất là chuyện ăn uống và hát hò, thường không bao giờ vắng mặt cả. Chờ bao giờ mình về Việt Nam nhất định lôi chúng nó đi phục thù một chuyến. Hihi, chẳng biết có tiền về không nữa, mà lại còn có tiền để mời bạn bè bù khú :D Thôi cứ hy vọng, chẳng tội gì mà dập tắt cả cái hy vọng mong manh ấy chứ nhỉ!
Không có mình ở nhà mà chúng bạn làm sinh nhật ác liệt quá, còn đi ăn uống và hát karaoke nữa. Hic hic, mình cũng thích được tham gia lắm cơ, nhất là chuyện ăn uống và hát hò, thường không bao giờ vắng mặt cả. Chờ bao giờ mình về Việt Nam nhất định lôi chúng nó đi phục thù một chuyến. Hihi, chẳng biết có tiền về không nữa, mà lại còn có tiền để mời bạn bè bù khú :D Thôi cứ hy vọng, chẳng tội gì mà dập tắt cả cái hy vọng mong manh ấy chứ nhỉ!
Sunday, January 14, 2007
Ngoài kia tuyết rơi đầy
Mấy hôm nay tuyết rơi nhiều quá. Các bông tuyết to lắm, rơi chậm chậm xuống sân, phủ lên cây cối và cỏ. Mình chẳng được đi đâu ra ngoài, chỉ đứng trong nhà ngắm trời ngắm đất. Phát hiện ra vết chân của mấy chú sóc chạy ngang qua cửa nhà mình nữa. Trời lạnh thế này mà 3 chú sóc ở cây nhà hàng xóm chẳng biết trốn đi đâu, cứ chơi đùa trên cây thôi.
Hôm qua lại được đến nhà chị Thắm ăn phở, xem phim và gặp gỡ nhiều người. Ai cũng thấy bụng mình to lắm rồi, mình nghĩ chắc chỉ trong tuần tới là mình sinh cu tí, nhưng cũng chưa biết thế nào. Ai cũng hẹn bao giờ sinh cu tí xong sẽ tới thăm, vui thật đấy, tự nhiên có thêm bao nhiêu bạn. Ở đó cũng có một bé gái mới gần 8 tháng tuổi, nhìn rất đáng yêu, có hai má hồng hồng. Mình chưa nhìn thấy một bé nào mà lại có hai má hồng như đánh phấn vậy. Thích nó lắm! Cứ xin các chị ấy cho mượn để bế, mới cả đưa cho chồng tập bế. Chồng vẫn chưa biết bế em bé mà! Khi nào con ra đời chắc sẽ biết bế thôi. Mình cứ chơi với nó một lúc lại phải trả lại vì nó khóc nhè, chắc là lạ thôi. Trẻ con buồn cười thật, khóc ăn vạ, chẳng có nước mắt gì cả. Nhìn yêu lắm cơ, chỉ muốn thơm nó thật nhiều!
Hôm qua lại được đến nhà chị Thắm ăn phở, xem phim và gặp gỡ nhiều người. Ai cũng thấy bụng mình to lắm rồi, mình nghĩ chắc chỉ trong tuần tới là mình sinh cu tí, nhưng cũng chưa biết thế nào. Ai cũng hẹn bao giờ sinh cu tí xong sẽ tới thăm, vui thật đấy, tự nhiên có thêm bao nhiêu bạn. Ở đó cũng có một bé gái mới gần 8 tháng tuổi, nhìn rất đáng yêu, có hai má hồng hồng. Mình chưa nhìn thấy một bé nào mà lại có hai má hồng như đánh phấn vậy. Thích nó lắm! Cứ xin các chị ấy cho mượn để bế, mới cả đưa cho chồng tập bế. Chồng vẫn chưa biết bế em bé mà! Khi nào con ra đời chắc sẽ biết bế thôi. Mình cứ chơi với nó một lúc lại phải trả lại vì nó khóc nhè, chắc là lạ thôi. Trẻ con buồn cười thật, khóc ăn vạ, chẳng có nước mắt gì cả. Nhìn yêu lắm cơ, chỉ muốn thơm nó thật nhiều!
Saturday, January 06, 2007
Dem moi cho bo me, cui cho con
Sáng nay, đã hẹn với hai bác Đồng - Thắm đến nhà lắp cũi cho con và thưởng thức món bún thang do vợ trổ tài. Dậy sớm từ 9h sáng (sớm với hai vợ chồng thôi) rồi hì hụi bật bếp làm cái nọ cái kia. Vẫn nhớ cách chị Tú bảo là phải luộc xương với muối trước một lần. Chờ mãi đến 11h thì chị Thắm mới tới để đưa đi chợ. Hai chị em loay hoay mua sắm một hồi rồi mới về nhà. Bao nhiêu thứ cần mua. May mà có chị Thắm, về đến nhà là quay ra với món bún thang luôn. Làm gần xong thì anh Đồng và chị Loan tới mang theo một cái cũi cho cu tí và một cái đệm mới cho hai vợ chồng. Ngại ghê là ngại. Hai vợ chồng chưa giúp gì được cho ai mà cứ toàn được mọi người giúp đỡ thôi. Hy vọng về sau rồi cũng sẽ đến lượt mình đi giúp đỡ người khác.
Bỏ đệm mới vào giường rồi, đẹp lắm cơ. Còn cũi của cu tí thì chưa lắp vội, để khi nào cần dùng mới lắp vì bây giờ phòng đã quá chật. Mãi rồi bún thang cũng xong, cả nhà ngồi ăn rất vui vẻ. 5 người lớn ngồi ăn trong bếp, 2 trẻ con ngồi ăn ở phòng khách. Chúng đã đùa nghịch nhiều nên đói. Nhã và Sen đã chơi trốn tìm ở trong nhà mình, chính mình cũng không thể nghĩ là nhà mình vẫn còn có chỗ để trốn nữa cơ, vì nó quá bé. Cảm giác thật vui, mọi người vừa ăn vừa chuyện trò, thân mật như một gia đình vậy. Chưa bao giờ cảm thấy vui như thế nên mình đã ăn tận 2 bát bún, sau đó còn ăn hoa quả và uống nước nữa. Hihi, thế mà cũng không bị no lắm đâu. Bây giờ mới 6h mà đã thấy muốn ăn tiếp rồi.
Bỏ đệm mới vào giường rồi, đẹp lắm cơ. Còn cũi của cu tí thì chưa lắp vội, để khi nào cần dùng mới lắp vì bây giờ phòng đã quá chật. Mãi rồi bún thang cũng xong, cả nhà ngồi ăn rất vui vẻ. 5 người lớn ngồi ăn trong bếp, 2 trẻ con ngồi ăn ở phòng khách. Chúng đã đùa nghịch nhiều nên đói. Nhã và Sen đã chơi trốn tìm ở trong nhà mình, chính mình cũng không thể nghĩ là nhà mình vẫn còn có chỗ để trốn nữa cơ, vì nó quá bé. Cảm giác thật vui, mọi người vừa ăn vừa chuyện trò, thân mật như một gia đình vậy. Chưa bao giờ cảm thấy vui như thế nên mình đã ăn tận 2 bát bún, sau đó còn ăn hoa quả và uống nước nữa. Hihi, thế mà cũng không bị no lắm đâu. Bây giờ mới 6h mà đã thấy muốn ăn tiếp rồi.
Monday, January 01, 2007
Chuc mung nam moi
Năm mới đến rồi. Năm nay vui thật là vui vì sẽ có thêm cu tí. Hai vợ chồng cũng có thêm nhiều bạn mới để cùng chia sẻ. Bây giờ thì đỡ phải lủi thủi nữa rồi.
Nhìn lại một năm qua, thấy cuộc sống thật là tươi đẹp và nhiều may mắn, thuận lợi. Cái gì mong muốn rồi cũng đạt được, cần sự giúp đỡ cũng đều có ngay. Những người bạn mới đến với cuộc đời mình vừa như tình cờ, vừa như sắp đặt. Gia đình bố mẹ hai bên vui vẻ với nhau và cùng mong chờ sự ra đời của cu tí. Còn hạnh phúc nào hơn!
Năm mới chắc sẽ có nhiều niềm vui và kèm theo đó là những vất vả của cuộc sống. Cuộc đời là như vậy, cái gì cũng có giá của nó. Đó là điều mà mình đã thực sự thấm thía. Mong rằng những nỗ lực mình bỏ ra sẽ nhận được thành quả xứng đáng. Yêu lắm cuộc đời này!
Nhìn lại một năm qua, thấy cuộc sống thật là tươi đẹp và nhiều may mắn, thuận lợi. Cái gì mong muốn rồi cũng đạt được, cần sự giúp đỡ cũng đều có ngay. Những người bạn mới đến với cuộc đời mình vừa như tình cờ, vừa như sắp đặt. Gia đình bố mẹ hai bên vui vẻ với nhau và cùng mong chờ sự ra đời của cu tí. Còn hạnh phúc nào hơn!
Năm mới chắc sẽ có nhiều niềm vui và kèm theo đó là những vất vả của cuộc sống. Cuộc đời là như vậy, cái gì cũng có giá của nó. Đó là điều mà mình đã thực sự thấm thía. Mong rằng những nỗ lực mình bỏ ra sẽ nhận được thành quả xứng đáng. Yêu lắm cuộc đời này!
Subscribe to:
Posts (Atom)

