Tin nóng hôi hổi, vừa thổi vừa đọc đây.
Chiều hôm qua, có một vụ ăn trộm xảy ra ngay tại nhà chúng tôi đang ở. Tôi ở dưới basement, còn tên kẻ trộm đột nhập vào nhà trên. Tôi nghe thấy tiếng chân hắn chạy huỳnh huỵch trên sàn nhà nhưng không thể nghĩ đó là tên trộm. Chỉ thấy hơi lạ vì giờ đó bà chủ nhà chưa về, con cái cũng chưa đi học về. Bởi thường ngày bà ấy cũng hay về bất chợt nên tôi không có nghi vấn gì. Chỉ tự hỏi sao bà ấy lại vội vàng thế?
Đến chiều, bà ấy gọi tôi và bảo rằng nhà bà bị trộm. Hic! Tôi thật thiếu cảnh giác. Nhưng đang ở nhà với con nhỏ, chả may mà chạm trán bọn kẻ trộm, chẳng biết chúng lấy được cái gì, chúng thấy người lạ rồi tấn công mình thì toi. Thế nên mình cứ nấp thôi.
Tên trộm khoét một lỗ trên ô kính ở cửa ra vào, rồi thò tay vào mở cửa. Tên kẻ trộm này khá kỳ quặc. Lấy đi một số đồ điện tử, nhưng lại bỏ qua một cái máy ảnh mới và một số đồ giá trị khác. Lấy đi cái hộp nữ trang của bà ấy, toàn khuyên tai $2, hihi. Làm bây giờ Cynthia chẳng có gì mà trang điểm. Lấy cả quyển sách bà ấy mượn ở thư viện về Ung thư tuyến giáp. Thế mới kỳ lạ!
Khi phát hiện ra, bà ấy gọi cảnh sát ngay. Nhưng khoảng hơn 1 tiếng sau mới có một chú cảnh sát to, cao gần bằng cái cửa đến kiểm tra khắp nhà và ghi lời khai vào quyển sổ tay bé tí. Tôi cũng được gọi lên để trả lời mấy câu hỏi. Cu tí nhà tôi thì nó nhất định không khai gì đâu :D
Khoảng một tiếng sau nữa thì lại có một chú khác đến để lấy dấu vân tay. Nghiệp vụ này đặc biệt đây. Chỉ sau một lúc bôi bôi trát trát lên những điểm cần thiết, dấu vân tay hiện lên rõ mồm một. Chú ta dùng một cái băng dính to để dính lại dấu vân tay và mang về kiểm tra. Trông rất chuyên nghiệp.
Lần đầu tiên mình thấy một vụ việc bất an xảy ra tại nơi mình sống. Điều này khiến mình phải cẩn thận hơn trong mọi chuyện. Hai vợ chồng khá là chủ quan. Nhưng được cái ở đây, tiền mặt không bao giờ để trong nhà, đồ đạc chỉ quanh quẩn mấy thứ máy ảnh, tivi, đầu đĩa... là có giá trị. Chứ không như VN mình, cái gì cũng cho vào tủ khoá, bọn trộm cạy tủ một cái là mất sạch sẽ.
Thôi dù sao cũng phải cẩn thận hơn mới được. Mất cái gì thì mình cũng phải mất tiền để mua lại để dùng nên cẩn thận vẫn hơn.
Saturday, June 16, 2007
Monday, June 11, 2007
Chồng đi công tác
"Em xa anh
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn"
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn"
Em đứng ngoài sân nhà, nhìn theo bóng anh xa dần trên con đường quen thuộc. Sợ mình sẽ khóc nếu cứ nhìn mãi thế, em đành vào nhà, nói vài câu với Cynthia để giải toả bớt nỗi lòng rồi về chăm con.
Xa anh, chỉ mới có nửa ngày thôi, sao mà em cảm thấy trống chếnh thế, yên lặng thế.
Ai cũng bảo em rằng, đây là cơ hội để em mạnh mẽ hơn. Em lúc nào cũng mạnh mẽ anh nhỉ! Em chỉ yếu đuối khi ở bên cạnh anh thôi.
Giờ này, anh vẫn đang ở trên máy bay. Sáng mai em ngủ dậy có khi anh mới tới nơi. Thương anh, nhớ anh lắm!
Anh đi đến miền đất mới chắc có nhiều niềm vui. Mong anh thượng lộ bình an, mạnh khoẻ, về nhà với mẹ con em đúng ngày đã hẹn! Yêu anh nhiều!
Sunday, June 10, 2007
Sinh nhật bố Hùng


Bố Hùng của con hôm nay sinh nhật đấy nhé! Năm nay là bố tròn 54 tuổi rồi cơ đấy. 54 tuổi, bố được làm ông ngoại của hai nhóc xinh thật là xinh, bố có hạnh phúc không?
Ngày con còn ở bên bố mẹ, sinh nhật bố con hay mua quà cho bố. Thích lắm bố ạ, vì con cảm thấy rất hãnh diện và tự hào vì con được bố mẹ sinh ra. Tuy con chưa bao giờ nói với bố, nhưng bố có biết không, bố là thần tượng của con đấy. Bao nhiêu việc trong nhà, một tay bố giải quyết. Bây giờ, cứ làm việc gì là con lại nghĩ đến bố, kể chuyện với chồng con cũng bố em làm thế này, bố em làm thế kia.
Ngày con còn bé, thần tượng của con toàn là thầy giáo, rồi các ca sỹ, diễn viên. Nhưng càng lớn, hình ảnh của bố càng trở nên mạnh mẽ, lấn át hết những hình ảnh khác. Và rồi, khi con yêu, con cũng tìm thấy ở anh ấy những nét tương đồng giống bố của con.
Cho đến mãi về sau, con cũng sẽ không bao giờ quên được những hình ảnh bố chăm sóc chúng con ngày còn nhỏ. Mẹ đi làm nhà máy, chỉ có hai bố con ở nhà. Buổi sáng, bố đưa con đi ăn trứng vịt lộn, rồi còn mua truyện cho con. Buổi trưa, thỉnh thoảng bố đưa con đi ăn phở, con vẫn nhớ hàng phở đó. Rồi những ngày chủ nhật, bố đưa chị em con đi chơi công viên Lê nin. Đến lúc đi học, bố hay đưa ra những giải thưởng để khuyến khích chị em con học hành. Đến khi con ngấp nghé tuổi thiếu nữ, bố là người hướng dẫn con, tâm sự với con, đưa con đi mua sách, để mong sao con trở thành một người phụ nữ tốt đẹp, dịu dàng như mẹ.
Bây giờ đây, con vẫn không bao giờ hết cảm ơn bố. Bởi nhờ sự dạy dỗ yêu thương của bố mẹ, con đã có một gia đình hạnh phúc, lấy được người chồng con thực sự thương yêu, và quan trọng hơn cả con biết nâng niu và gìn giữ hạnh phúc gia đình, giống như bố và mẹ đã làm trong bao năm qua. Con mong rằng hạnh phúc của bố mẹ là mãi mãi, và con mong rằng, chúng con cũng được hạnh phúc như bố mẹ. Con yêu bố mẹ rất nhiều!
Wednesday, June 06, 2007
Cúc dại

Một bông cúc dại trắng tinh. Trông mới thật đẹp làm sao. Ngày trước mình cứ mơ được ở trong một thảm cúc trắng xoá, ngút mắt nhìn, chắc sẽ lãng mạn lắm. Ngày trước, chồng cũng hứa sẽ đưa vợ đến một nơi có thật nhiều hoa. Ngày trước mình nghĩ rằng những thảm hoa đó chỉ có ở trên phim ảnh, rằng cuộc đời mình chắc không có cơ hội ra nước ngoài để ngắm những thảm hoa đó.
Bây giờ, mình ở đây. Mình ở một nơi mà mùa hè tràn ngập hoa, rất nhiều loại hoa khác nhau, đẹp đến mê mẩn. Cả năm, chỉ mong đến mùa hè để được ngắm hoa, để được tắm nắng. Sao mà mùa đông ở đây lại dài thế. Cây cối sống gấp gáp, ra hoa và kết quả chỉ trong có mấy tháng mùa hè.
Lại nhớ về Hà Nội. Hà Nội của bụi mờ mịt, tắc đường liên miên. Hà Nội của mưa phùn gió bấc. Hà Nội của phố phường đông đúc tấp nập, đi lên phố cổ phải nhích từng bánh xe để đi. Nhưng sao vẫn yêu thế! Bởi Hà Nội còn có nhiều cái đáng yêu lắm mà. Đi xa, mới xa thì rất nhớ. Nhưng càng ở đây lâu thì lại càng quen.
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn"
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn"
Vậy nơi đây lại sắp trở thành một ngôi nhà thứ hai của mình. Cuộc sống dần trở nên quen thuộc, dần trở nên thân thương, không muốn xa. Nhưng biết làm sao được, rồi không biết tiếp theo cuộc đời sẽ đưa mình về đâu (hay chồng mình sẽ đưa mình đi đâu :)). Vậy đấy! Bây giờ mình lại không muốn xa nơi này nữa. Mặc dù, chẳng bao giờ có thể quên Hà Nội. Đi xe bus với chồng, qua các đường phố chính ở đây, vẫn có cảm giác xa lạ, cảm giác như mình đang xem một bộ phim, chứ không phải mình đang sống trong bộ phim đó.
Lan man quá nhỉ! Cuối cùng thì mình muốn sống ở đâu? Nơi nào có chồng và con mình, nơi đó là nhà mình vậy!
Tuesday, June 05, 2007
Tóc sâu - tóc bạc

Tóc bạc, mình có lâu rồi. Nhưng tóc sâu con con thì bây giờ mới có. Có từ hồi mang bầu cu tí. Hiện giờ, có một cái ngay phía trước trán, lần nào soi gương chải tóc cũng nhìn thấy. Ngứa mắt ghê mà bảo chồng nhổ hộ chồng cứ quên, mà mình cũng quên. Cứ rời khỏi cái gương lại quên mất ngay.
Chỉ nhớ ngày xưa, cái ngày còn bé tí, đi học nhà trẻ đã biết nhổ tóc sâu cho bà bảo vệ của trường.
Lớn lên, nhà chuyển về Đại La, đổi tiền, mọi việc khác hẳn. Nhu cầu "kiếm tiền" bằng việc nhổ tóc sâu cho mẹ tăng lên. Suốt ngày hai mẹ con ngồi ở cái giường một cạnh cửa sổ để nhổ tóc sâu. Mẹ trả rẻ lắm! Haha! Có 1 đồng 1 cái tóc sâu thôi. Cứ vừa nhổ vừa đếm. Có hôm mẹ còn ngủ gật trong lúc mình nhổ nữa. Nhưng mình đếm rất trung thực nhé, không thừa thiếu cái nào đâu. Bố mẹ dạy cho không biết nói dối từ bé, luôn trung thực đến tồ tẹt ấy. Khổ thế! Đến bây giờ, nhiều khi có chuyện gì chẳng giấu được chồng. Có là phải nói hết.
Mỗi khi nhổ tóc sâu cho mẹ, thường cố gắng nhổ sao cho chẵn số để được đủ một tờ 200 đồng. Sao mà mẹ nhiều tóc sâu thế không biết! Càng nhổ nó càng mọc nhanh. Cứ lâu lâu mình lại tiết kiệm được 3000đ (cả tiền quà sáng nữa) là chạy vội đi mua quyển truyện TKKG (truyện trinh thám thiếu nhi, thích lắm, đọc hồi hộp lắm!) hoặc báo Hoa học trò. Ngày bé, ít tiền, không dám mua truyện tranh bao giờ, đã mua là phải mua truyện thật nhiều chữ để đọc cho tiết kiệm. Haha! Nghĩ lại thấy buồn cười! Đến khi đi làm, kiếm được tiền, tự chi tiêu cho mình, mỗi tuần mua một quyển truyện tranh Nữ hoàng Ai Cập mới kinh. Cứ ngày nào xuất bản là lên tận NXB Kim Đồng mua để rẻ được 500đ. Cái tính tiết kiệm không bao giờ bỏ được. Bây giờ ở nhà, mẹ vẫn giữ cho một đống truyện Nữ hoàng Ai Cập, bảo, để bao giờ các cháu lớn rồi cho nó đọc. Không biết đến lúc cháu lớn, cháu có thích đọc nữa không.
Bây giờ, lại đến lượt mình, chờ bao giờ cu tí lớn, để nó nhổ tóc sâu cho. Tóc mẹ mình bây giờ bạc quá nhiều rồi, tóc sâu nhiều quá rồi. Hai con gái lớn cứ bận đi làm, bận yêu đương, giải trí, không có thời gian nhổ tóc sâu cho mẹ. Mẹ toàn phải đi nhờ người ngoài nhổ cho. Mà lại còn phải nhờ ngoài giờ làm việc, giờ nghỉ trưa của mẹ ấy, thành ra mẹ chẳng có lúc nào nghỉ ngơi cả. Thương mẹ ghê! Bây giờ, còn ở xa mẹ đến nửa vòng trái đất nữa, nhớ mẹ lắm! Nhớ tóc sâu của mẹ nữa. Bao giờ con về, con nhổ tóc sâu cho mẹ bù nhé!
Subscribe to:
Posts (Atom)
