Friday, March 30, 2007

Canađiên

Tôi đã nghe rất nhiều lần từ này: Canađiên. Sống ở đất nước này mới thấy nhiều cái mà người Việt mình cho rằng nó điên. Tôi tiếp xúc với một số người Việt ở đây và hầu như ai cũng nói từ đó với tôi. Có lẽ đất nước này cũng hơi "điên" thật.
Cái điên mà mọi người ghét nhất là vấn đề thời tiết. Vừa mới nóng đến 21 độ, làm mẹ con nhà này hý hửng, tung tẩy áo phông ra phố chơi. Ngay tối hôm đó nhiệt độ đã giảm xuống rất nhanh. Hôm sau chỉ còn mấy độ. Hôm qua thì chỉ 0 độ. Ghét ghê cơ! Làm cho mấy hôm nay lại giam nhau trong nhà. Chính vì thế, lúc nào cũng phải xem nhiệt độ trước khi ra phố, thậm chí xem từng giờ một nữa. Tôi phải cài một phần mềm xem thời tiết vào máy để được cập nhật thường xuyên. Ở Việt Nam, một ngày nghe tin thời tiết 1 hoặc 2 lần là quá nhiều. Nhưng nhập gia tuỳ tục thôi nhỉ! Người lớn khuyên tôi đi đâu cũng nên mang theo áo rét dự phòng, thời tiết có thể trở lạnh bất cứ lúc nào. Chắc phải làm vậy thôi, không muốn bị cảm lạnh đâu! Nhất là với cu tí, càng phải cẩn thận cho nó, trẻ con cũng nhạy cảm với thời tiết lắm.

Tuesday, March 27, 2007

Ai mang mùa xuân đến?


Đây, mùa xuân của tôi đây! Mùa xuân còn mải mê nằm trong xe nôi nhìn đồ chơi, nhìn trời xanh. Ánh nắng chói chang làm mùa xuân của tôi nhíu mắt vào, dễ thương lạ!


Nắng ấm. Chỉ muốn đem con trai ra phố cho thoải mái. Chỉ muốn cùng chồng chạy đùa trên thảm cỏ sau nhà. Chỉ muốn được diện váy áo mới ra phố cho thấy đời tươi đẹp. Mà đẹp thật! Đẹp từ bông hoa tím biếc trước vườn nhà. Đẹp từ chú sóc chạy loăng quăng tìm kiếm hạt. Đẹp lan cả đến những góc phố đầy nắng bừng tỉnh sau một mùa đông. Nắng làm hồng đôi má. Nắng làm ấm bàn tay. Gió lùa qua áo, gợi mở một cảm xúc mới. Ai mà biết được, mình cảm thấy thế nào hôm nay!


Trong lòng cứ ngân nga hoài câu hát: Mùa xuân đến rồi, mùa xuân nói giùm với em, tình yêu rất gần, tình yêu hãy đừng là cánh chim.
Đừng là cánh chim, để luôn ở mãi bên mình nhé! Tình yêu của mình ơi! Thời gian trôi qua thật nhanh đấy. Chỉ muốn ở mãi bên nhau thôi.
Dù biết là chồng vẫn phải đến trường không vì việc này thì vì việc khác mà sao cứ muốn chồng ở nhà thôi. Chồng ở nhà, đùa vui với con, chăm sóc con cùng với vợ. Có chồng ở nhà, cơm nước tươm tất hơn, có thời gian cho con tắm nắng, cho vợ nghỉ ngơi. Có chồng ở nhà, cảm giác mình phụ nữ hơn hẳn, đon đả làm việc nọ việc kia. Có chồng ở nhà, thỉnh thoảng giục vợ "em viết blog cho con đi". Chuyện hàng ngày, chồng cũng chứng kiến, mà mỗi khi vợ viết, vẫn nhìn trộm, đọc trộm, chờ vợ viết xong rồi hăng hái vào xem, say sưa đọc. Đúng là con mình có khác, con mình thì mình yêu, yêu mãi, yêu hoài chẳng bao giờ hết được.


Thursday, March 15, 2007

Tạm biệt mùa đông


Năm nay mùa đông thật lạ, đến muộn, dữ dội rồi ra đi nhanh như lúc đến. Chưa được hai tháng mà đã sắp hết mùa đông. Thế nên năm nay mới có vụ đổi giờ sớm hơn mọi năm đến 3 tuần. Bây giờ tôi lại cách Hà Nội thương yêu 11 tiếng.
Mùa hè tới chúng tôi có nhiều kế hoạch đi chơi xa lắm. Bây giờ có cu tí rồi nên làm gì cũng phải tính trước cả mấy tháng. Chồng cũng đã có đủ quần áo mới cho mùa hè tới. Vợ thì cũng đã chủ động sắm rồi. Năm nay không mặc lại quần áo năm ngoái được nữa vì sau khi sinh cu tí xong cơ thể thay đổi hết cả. Béo hơn bao nhiêu, 55kg rồi và chưa thấy giảm. Hy vọng mấy tháng nữa sẽ giảm thêm vài kg nữa. Chuẩn bị tập thể dục giảm béo thôi :D
Tuy là có béo nhưng tôi lại cảm thấy một điều khác lạ. Đó là tôi cảm thấy mình rất phụ nữ, đầy đặn và viên mãn. Hay tại hạnh phúc làm cho tôi cảm thấy như vậy. Việc chăm sóc con vất vả nhưng cứ nhìn thấy nó là tôi lại cảm thấy yêu nó vô cùng, tôi rất kiên nhẫn chăm sóc, đáp ứng những nhu cầu của nó bất kể thời gian. Lại được chồng chăm sóc yêu thương nữa nên chẳng bao giờ tôi cảm thấy buồn bã cô đơn. Cứ ngắm chồng lại ngắm con hết cả ngày. Cuộc đời của người phụ nữ đơn giản nhỉ. Tôi tình nguyện làm hậu phương cho chồng, hậu phương có vững chắc thì tiền tuyến mới yên tâm chiến đấu được. Bạn tôi bảo tôi là kiểu phụ nữ của gia đình, cam chịu, nhẫn nhịn. Chắc cũng có kiểu phụ nữ như vậy. Cũng là phụ nữ, nhưng bạn tôi lúc nào cũng hăng hái tham gia các hoạt động xã hội, mê say công việc và khả năng kiếm tiền thì hơn hẳn tôi rồi. Nhưng trong cuộc sống chẳng ai giống ai cả, phải biết phát huy thế mạnh của mình thôi.
Em gái tôi đã quyết định mua nhà riêng. Điều này khiến tôi vui mừng không thể tả được. Vậy là cuộc sống của nó rồi cũng đâu vào đấy. Năm nay chồng nó cũng bước sang tuổi 32. Cưới vợ, sinh con, mua xe rồi mua nhà. Như vậy là chúng nó ổn định quá rồi. Cứ thế mà sống với nhau thôi. Trải qua bao thăng trầm rồi cũng đến ngày tươi đẹp nhỉ.