Sáng nay ngủ dậy, hai vợ chồng cứ nghĩ là chắc lại ở nhà cả ngày đây, nên cứ nằm nướng trên giường mãi. Đến khoảng 10h hơn tự dưng có tiếng gõ cửa, vợ tất tả chạy ra xem, thấy một anh người Việt Nam hỏi thăm có phải nhà anh Sơn không. Úi trời, chồng có khách này. Mà lại chẳng biết là ai nữa. Vào gọi chồng ra tiếp khách, rồi vợ cũng ra theo. Anh chị ấy đi với 2 đứa con gái nữa. Cả nhà ngồi quây quần nói chuyện, anh giới thiệu là bạn của chị Tuyết - người đưa quà của Hoài - Ánh hôm nọ. Nói chuyện kể lể một hồi thì hoá ra lại là người quen mà không biết. Anh tên là Đồng, cháu của chú Bình - cô Hoa ở tiệm pizza. Mình cũng đã nghe Nguyệt kể chuyện nhiều rồi nhưng chưa gặp bao giờ. Đúng là Kitchener cũng nhỏ thật. Hihi! Quanh đi quanh lại lại gặp nhau hết. Nhưng dù sao quen theo kiểu này thì dễ thân hơn là quen qua chú Bình - cô Hoa. Ngồi nói chuyện với nhau một hồi, anh chị rủ hai vợ chồng đi ăn sáng. Cả nhà lại cùng nhau đi tiệm phở Đầu Bò. Vợ ăn một bát bún bò huế và một cốc sinh tố mít. Chồng thì ăn cơm sườn nướng - không ngon bằng bát bún của vợ đâu. Tự dưng thành ra có bạn, vui quá cơ. Anh chị ấy hẹn hôm 30 tới sẽ đưa hai vợ chồng đến họp mặt với những người bạn khác cùng sinh hoạt trong nhà thờ với anh chị. Từ hôm nay, vợ chồng mình có bạn rồi. Không phải ngồi lủi thủi ở nhà nữa. Mong là những điều tốt đẹp luôn đến với vợ chồng trong năm mới. À, lại còn được tặng quà nữa, một hộp bánh sôcôla - đúng với sở thích của vợ, hehe!
Monday, December 25, 2006
Sunday, December 24, 2006
Dem Noel - chuong giao duong vang len
Lần đầu tiên đón Giáng Sinh ở một nơi không phải là Việt Nam. Tôi không cảm thấy buồn cũng không háo hức, vì mình không theo đạo. Từ trước đến nay, Giáng Sinh chỉ là một dịp để tôi và Mai Anh rong chơi và tặng nhau những món quà bé xinh. Nói rong chơi thì cũng quá, chẳng dám đi đâu xa nhà, không dám lên Hồ Gươm, chỉ loanh quanh ở khu vực gần nhà nhất có thể để tránh tắc đường và bị trêu chọc.
Năm nay, hai vợ chồng chẳng định làm gì để đón Giáng Sinh cả. Nhưng bà Mary rất nhiệt tình, đã tặng quà cho cả hai vợ chồng và cu tí, còn cho mượn cây thông nữa. Chiều nay, lúc vợ đang soạn đồ cho con, hai vợ chồng bà Mary xuống chơi và lại tặng quà tiếp. Bà rất vui khi thấy chúng tôi đã sẵn sàng để đón em bé. Rồi còn chụp ảnh kỷ niệm với chúng tôi nữa. Sau đó, bà rủ chúng tôi đi lễ nhà thờ. Tôi đồng ý ngay vì chưa có điều gì đặc biệt cho ngày hôm nay cả.
Trang điểm, chải lại đầu tóc, thay quần áo đẹp, hai vợ chồng xúng xính đi nhà thờ. Lúc đi là khoảng 5h30, trời đã tối rồi nên tôi không nhìn rõ nhà thờ to hay nhỏ. Bên trong được trang trí giản dị, không quá phô trương kiểu cách. Trong lúc chờ đến giờ làm lễ, bà Mary tranh thủ giải thích cho tôi về nhà thờ và đạo của bà. Đến lúc mọi người bắt đầu hát thánh ca, hai vợ chồng cũng hát theo vì có sách cầm tay, hơn nữa, những bài hát của ngày chúa Giáng thế chúng tôi cũng đã được nghe khá nhiều nên việc hát theo không có gì khó khăn. Ngồi ngay hàng ghế đầu tiên nên chúng tôi có dịp quan sát rất kỹ những bước làm lễ. Cuối buổi lễ chúng tôi cũng lên ăn bánh thánh, hihi, lần đầu tiên được ăn bánh thánh đấy, xem phim ảnh bao nhiêu lần rồi. Rồi ở lại chụp mấy kiểu ảnh làm kỷ niệm xong là về. Hôm nay thời tiết ấm áp. Một ngày Noel không có tuyết rơi.
Năm nay, hai vợ chồng chẳng định làm gì để đón Giáng Sinh cả. Nhưng bà Mary rất nhiệt tình, đã tặng quà cho cả hai vợ chồng và cu tí, còn cho mượn cây thông nữa. Chiều nay, lúc vợ đang soạn đồ cho con, hai vợ chồng bà Mary xuống chơi và lại tặng quà tiếp. Bà rất vui khi thấy chúng tôi đã sẵn sàng để đón em bé. Rồi còn chụp ảnh kỷ niệm với chúng tôi nữa. Sau đó, bà rủ chúng tôi đi lễ nhà thờ. Tôi đồng ý ngay vì chưa có điều gì đặc biệt cho ngày hôm nay cả.
Trang điểm, chải lại đầu tóc, thay quần áo đẹp, hai vợ chồng xúng xính đi nhà thờ. Lúc đi là khoảng 5h30, trời đã tối rồi nên tôi không nhìn rõ nhà thờ to hay nhỏ. Bên trong được trang trí giản dị, không quá phô trương kiểu cách. Trong lúc chờ đến giờ làm lễ, bà Mary tranh thủ giải thích cho tôi về nhà thờ và đạo của bà. Đến lúc mọi người bắt đầu hát thánh ca, hai vợ chồng cũng hát theo vì có sách cầm tay, hơn nữa, những bài hát của ngày chúa Giáng thế chúng tôi cũng đã được nghe khá nhiều nên việc hát theo không có gì khó khăn. Ngồi ngay hàng ghế đầu tiên nên chúng tôi có dịp quan sát rất kỹ những bước làm lễ. Cuối buổi lễ chúng tôi cũng lên ăn bánh thánh, hihi, lần đầu tiên được ăn bánh thánh đấy, xem phim ảnh bao nhiêu lần rồi. Rồi ở lại chụp mấy kiểu ảnh làm kỷ niệm xong là về. Hôm nay thời tiết ấm áp. Một ngày Noel không có tuyết rơi.
Bun thang - ai bun thang Ha Noi khong nao?
Măm măm măm, bún thang hôm nay làm lần đầu mà ăn ngon quá! Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm được món bún này, thế mà hôm nay, mình đã được ăn bát bún do chính tay mình nấu. Hic hic! Chồng khen ngon và hẹn hôm nào lại làm cho chồng ăn nữa.
Công thức nấu bún thang thì đã được chị Tú đưa lên trong forum rồi, ai có nhu cầu tham khảo thì click vào đây là sẽ được xem công thức. Còn muốn nhìn hình ảnh thì ngay ở dưới bài này. Khoe khả năng trình bày và ăn uống tí tẹo.

Công thức nấu bún thang thì đã được chị Tú đưa lên trong forum rồi, ai có nhu cầu tham khảo thì click vào đây là sẽ được xem công thức. Còn muốn nhìn hình ảnh thì ngay ở dưới bài này. Khoe khả năng trình bày và ăn uống tí tẹo.

Thursday, December 21, 2006
Di cho mua do an
Hôm nay là ngày đầu tiên được đi chợ kể từ hôm đi viện đến giờ. Cầm tờ cheque $9 của hội House of Friendship đi mua đồ ăn tại Centre Fresh Market. Thích ghê cơ! Mình mua nào sữa, bánh mỳ, bánh mặn và cả một thùng kem 4l nữa. Hôm nọ vừa bảo không mua rồi nhưng hôm nay nhìn thấy lại thích quá. Mùa này ăn kem vẫn thấy ngon lắm mà. Mình vẫn chọn loại kem truyền thống hay ăn là kem có 3 vị: sôcôla, sữa và dâu tây. Nếu mà có cái múc kem tròn tròn là nhìn cốc kem thích lắm đấy. Bây giờ toàn múc bằng thìa thôi nên trông chẳng đẹp lắm đâu (nhưng ăn vẫn hết à). Cứ lâu lâu mới lại được ra đường thế này, cảm thấy thích thú lắm. Ở nhà mãi cuồng hết cả chân lên. Tuần sau là Noel rồi, sau Noel là đến ngày Boxing day, sẽ có một buổi đi mua sắm đã đời đây. Chắc là sẽ tốn nhiều tiền lắm, tất cả là vì cu tí thôi!
À, hôm nay chồng có tin vui đây, chồng lại được làm TA tiếp, nhưng lần này chỉ làm 1/2 TA thôi. Dù sao thế cũng tốt lắm rồi! Hai vợ chồng lại có thêm khoản để bù đắp chi phí sắp tới. Nhà ta có câu: Hai vợ chồng son thêm con thành bốn. Chi tiêu chắc sẽ rất tốn kém đấy! Chồng ơi, cố lên!
À, hôm nay chồng có tin vui đây, chồng lại được làm TA tiếp, nhưng lần này chỉ làm 1/2 TA thôi. Dù sao thế cũng tốt lắm rồi! Hai vợ chồng lại có thêm khoản để bù đắp chi phí sắp tới. Nhà ta có câu: Hai vợ chồng son thêm con thành bốn. Chi tiêu chắc sẽ rất tốn kém đấy! Chồng ơi, cố lên!
Saturday, December 16, 2006
Thuc an cho Giang Sinh
Hôm nay hai vợ chồng nhận được một thùng carton thức ăn từ hội House of Friendship. Đây là kết quả của tấm giấy hai vợ chồng đã điền và gửi đi lần trước. Họ cho khá nhiều thứ: táo, khoai tây, bánh ngọt, bánh kem, ngô, lạc, sốt cà chua, mỳ, gia vị súp... Rất là phấn khởi, chiều nay vợ đã khui ngay một hộp đậu mà vợ rất thích ra làm món salad Nga. Còn lạc thì được mang vào cạnh giường để vợ nhấm nháp lúc ngồi nhìn máy tính. Một số đồ ăn được cho vào tủ lạnh, còn đâu là cho vào tủ bếp. Nhìn đồ ăn của Tây trông nó vẫn gọn gàng sạch sẽ hơn mấy đồ ăn Việt mình để bên ngăn bên cạnh. Cái gì dùng cũng dở dang nên cứ xếp hết cả vào đó, trông lôi thôi lắm, nhưng được cái là cần gì thì cũng có ngay. Hehe! Biện minh cho việc lười thu vén đồ đạc đấy mà.
Tự dưng thèm ăn chè quá, đang nằm trên giường cũng phải bò dậy đi nấu chè đỗ đen. Gói đỗ mới mua mà đã bị mọt ăn một ít, bột vung vãi cả trong túi. Khua khoắng rửa đỗ rất kỹ rồi mới ninh nấu. Phải nhờ chồng ra bỏ đường vào nồi hộ, rất tin tưởng khả năng nêm nếm của chồng đấy! Lần nào mình làm cũng bị nhạt, nhưng kết quả lần này chồng lại làm nhạt cũng chẳng kém gì vợ, hihi! Thôi, cũng không sao, ăn nhạt cho nó mát. Khát nước kinh khủng, một ngày uống không biết bao nhiêu là nước mà cứ thấy thiếu nước. Chắc tại bây giờ cu tí lớn hơn rồi, nước ối cũng nhiều hơn, mỗi lần thay nước ối là lại làm mình đi toilet liên tục. Thế cũng phải thôi, còn thắc mắc gi nữa. Bị sụt cân từ hôm đi viện, đến hôm nay mới có dấu hiệu tăng cân trở lại. Sao mà thèm không khí trong lành và những buổi chiều rong chơi với chồng thế không biết. Tối qua, hai vợ chồng ra đường mua cái thẻ điện thoại để gọi về cho bố mẹ. Chọn mua được loại thẻ rẻ nhất rồi, nhưng phát sinh mua hai cái kem cũng bằng tiền cái thẻ luôn, hehe! Lâu lắm mới được ăn kem. Chẳng lẽ mùa đông rồi lại vác về cái thùng kem 4 lít thì ăn bao giờ mới hết (mà giá thùng kem 4l chắc cũng chỉ bằng hai que kem vừa ăn).
Hôm qua nhận được tin bố chồng bị cảm cúm và ho kéo dài, hai vợ chồng lo lắng quyết định mua thẻ điện thoại gọi về hỏi thăm. Không gặp được ba chồng vì ba chồng đã đi công tác, chỉ gặp mẹ chồng thôi. Nói chuyện một lúc với mẹ chồng, nghe mẹ dặn dò và hỏi thăm. Rồi lại gọi điện về nhà cho bố mẹ và em Trang. Mẹ vui lắm, thấy con gái gọi về là phấn khởi, cứ dặn dò rồi kể chuyện ở nhà suốt. Thế mới thấy mình tệ thật! Đi bao lâu mà cũng chỉ gọi về cho mẹ được 2 lần. Không biết lúc đẻ xong thì tình hình thông tin liên lạc có cải thiện được không. Hy vọng là sẽ có cách liên lạc ít tốn kém và hiệu quả hơn.
Tự dưng thèm ăn chè quá, đang nằm trên giường cũng phải bò dậy đi nấu chè đỗ đen. Gói đỗ mới mua mà đã bị mọt ăn một ít, bột vung vãi cả trong túi. Khua khoắng rửa đỗ rất kỹ rồi mới ninh nấu. Phải nhờ chồng ra bỏ đường vào nồi hộ, rất tin tưởng khả năng nêm nếm của chồng đấy! Lần nào mình làm cũng bị nhạt, nhưng kết quả lần này chồng lại làm nhạt cũng chẳng kém gì vợ, hihi! Thôi, cũng không sao, ăn nhạt cho nó mát. Khát nước kinh khủng, một ngày uống không biết bao nhiêu là nước mà cứ thấy thiếu nước. Chắc tại bây giờ cu tí lớn hơn rồi, nước ối cũng nhiều hơn, mỗi lần thay nước ối là lại làm mình đi toilet liên tục. Thế cũng phải thôi, còn thắc mắc gi nữa. Bị sụt cân từ hôm đi viện, đến hôm nay mới có dấu hiệu tăng cân trở lại. Sao mà thèm không khí trong lành và những buổi chiều rong chơi với chồng thế không biết. Tối qua, hai vợ chồng ra đường mua cái thẻ điện thoại để gọi về cho bố mẹ. Chọn mua được loại thẻ rẻ nhất rồi, nhưng phát sinh mua hai cái kem cũng bằng tiền cái thẻ luôn, hehe! Lâu lắm mới được ăn kem. Chẳng lẽ mùa đông rồi lại vác về cái thùng kem 4 lít thì ăn bao giờ mới hết (mà giá thùng kem 4l chắc cũng chỉ bằng hai que kem vừa ăn).
Hôm qua nhận được tin bố chồng bị cảm cúm và ho kéo dài, hai vợ chồng lo lắng quyết định mua thẻ điện thoại gọi về hỏi thăm. Không gặp được ba chồng vì ba chồng đã đi công tác, chỉ gặp mẹ chồng thôi. Nói chuyện một lúc với mẹ chồng, nghe mẹ dặn dò và hỏi thăm. Rồi lại gọi điện về nhà cho bố mẹ và em Trang. Mẹ vui lắm, thấy con gái gọi về là phấn khởi, cứ dặn dò rồi kể chuyện ở nhà suốt. Thế mới thấy mình tệ thật! Đi bao lâu mà cũng chỉ gọi về cho mẹ được 2 lần. Không biết lúc đẻ xong thì tình hình thông tin liên lạc có cải thiện được không. Hy vọng là sẽ có cách liên lạc ít tốn kém và hiệu quả hơn.
Thursday, December 14, 2006
Cay thong Noel
Vậy là mùa Giáng sinh đến rồi. Đây là năm đầu tiên tôi đón Giáng Sinh có tuyết trắng. Chưa biết đến Noel tuyết có rơi không, mấy hôm nay trời ấm quá nên tuyết rơi đợt trước tan hết rồi. I'm dreaming of a white Christmas... bài hát này ở nhà tôi hay hát lắm. Bây giờ ở Canada rồi, không biết có còn thích Noel với tuyết trắng rơi đầy sân nữa không.
Hôm nay bà Mary đã gửi cho chúng tôi một cây thông bé xinh xinh, có trang trí đèn và quả sẵn rồi. Bà còn gửi cả thiếp chúc mừng nữa. Thích ghê! Cây thông bé quá nên tôi để nó lên trên bàn ăn trong phòng bếp, phòng khách thì quá rộng so với cái cây. Có lẽ tôi sẽ chuyển cây thông vào phòng ngủ cho đẹp, chứ để ở bếp thì cũng chẳng có ai ngắm được. Hôm qua bà ấy cũng gắn vào cửa nhà tôi một cái nơ đỏ rất to nữa. Không khí Noel đã vào đến nhà tôi rồi đấy. Dạo trước, khi còn đi lang thang với chồng được, thấy nhà người ta chuẩn bị Noel từ rất sớm. Họ trang hoàng bên ngoài rất kỹ càng với đèn và những biểu tượng đặc trưng cho Noel như cây kẹo cong cong trắng đỏ, con tuần lộc bằng thép có gắn đèn, rồi dây lá màu xanh, nơ đỏ chạy dọc theo ban công từng nhà... Đường phố cũng đã được trang hoàng từ cuối tháng 11 rồi. Bây giờ cứ ngồi trong nhà suốt ngày, chẳng biết ngoài đường có gì đẹp không nữa.
Mấy hôm chồng lo thi cử, vợ cũng chịu khó đứng lên đi lại nấu nướng cho chồng ăn lắm. Hôm thì nấu bún riêu. Hôm thì nấu chè đỗ xanh hay đúng hơn gọi là chè hoa cau. Món chè này mình cũng thích từ lâu nhưng chưa bao giờ nấu thành công. Sau một hồi tra cứu trên mạng các kiểu, và đã thất bại một đôi lần với đỗ xanh, mình đã rút ra được bài học cho riêng mình.
Đỗ xanh ở đây được làm khô hết cỡ nên khi ngâm nước, nếu chỉ ngâm vài tiếng, nó chỉ nở ra rất ít. Cho vào đồ cả tiếng cũng không nở ra được bao nhiêu. Mình đành dùng hạ sách, cho đỗ và nước vào đun chung với nhau như kiểu thổi cơm, khi nước sôi thì hạ nhỏ lửa, vớt bọt. Khoảng 15 phút là đỗ đã nhừ rồi, nước cạn chỉ còn lại rất ít. Tránh đảo nhiều để hạt đỗ không bị vỡ ra, chè sẽ xấu.
Xong món đỗ xanh. Quay sang đun nước đường. Với loại chè này thì dùng đường trắng, cho nước vừa phải để chè đặc một chút. Nước đường sôi, cho bột năng đã hoà nước lạnh vào nguấy lên cho nước sanh sánh vừa phải. Rồi cho đỗ xanh vào. Đun sôi rồi bắc ra để nguội. Ăn với nước cốt dừa và đá là ngon. Trông cốc chè có màu vàng tươi của đỗ xanh, nước trong vừa phải, nước dừa trắng, hạt đỗ không bị vỡ nát mà lại chín mềm, rất là hấp dẫn.
Cuối cùng thì mình cũng đã thành công với món chè hoa cau. Chồng ăn và khen ngon rồi! Thích quá!
Hôm nay bà Mary đã gửi cho chúng tôi một cây thông bé xinh xinh, có trang trí đèn và quả sẵn rồi. Bà còn gửi cả thiếp chúc mừng nữa. Thích ghê! Cây thông bé quá nên tôi để nó lên trên bàn ăn trong phòng bếp, phòng khách thì quá rộng so với cái cây. Có lẽ tôi sẽ chuyển cây thông vào phòng ngủ cho đẹp, chứ để ở bếp thì cũng chẳng có ai ngắm được. Hôm qua bà ấy cũng gắn vào cửa nhà tôi một cái nơ đỏ rất to nữa. Không khí Noel đã vào đến nhà tôi rồi đấy. Dạo trước, khi còn đi lang thang với chồng được, thấy nhà người ta chuẩn bị Noel từ rất sớm. Họ trang hoàng bên ngoài rất kỹ càng với đèn và những biểu tượng đặc trưng cho Noel như cây kẹo cong cong trắng đỏ, con tuần lộc bằng thép có gắn đèn, rồi dây lá màu xanh, nơ đỏ chạy dọc theo ban công từng nhà... Đường phố cũng đã được trang hoàng từ cuối tháng 11 rồi. Bây giờ cứ ngồi trong nhà suốt ngày, chẳng biết ngoài đường có gì đẹp không nữa.
Mấy hôm chồng lo thi cử, vợ cũng chịu khó đứng lên đi lại nấu nướng cho chồng ăn lắm. Hôm thì nấu bún riêu. Hôm thì nấu chè đỗ xanh hay đúng hơn gọi là chè hoa cau. Món chè này mình cũng thích từ lâu nhưng chưa bao giờ nấu thành công. Sau một hồi tra cứu trên mạng các kiểu, và đã thất bại một đôi lần với đỗ xanh, mình đã rút ra được bài học cho riêng mình.
Đỗ xanh ở đây được làm khô hết cỡ nên khi ngâm nước, nếu chỉ ngâm vài tiếng, nó chỉ nở ra rất ít. Cho vào đồ cả tiếng cũng không nở ra được bao nhiêu. Mình đành dùng hạ sách, cho đỗ và nước vào đun chung với nhau như kiểu thổi cơm, khi nước sôi thì hạ nhỏ lửa, vớt bọt. Khoảng 15 phút là đỗ đã nhừ rồi, nước cạn chỉ còn lại rất ít. Tránh đảo nhiều để hạt đỗ không bị vỡ ra, chè sẽ xấu.
Xong món đỗ xanh. Quay sang đun nước đường. Với loại chè này thì dùng đường trắng, cho nước vừa phải để chè đặc một chút. Nước đường sôi, cho bột năng đã hoà nước lạnh vào nguấy lên cho nước sanh sánh vừa phải. Rồi cho đỗ xanh vào. Đun sôi rồi bắc ra để nguội. Ăn với nước cốt dừa và đá là ngon. Trông cốc chè có màu vàng tươi của đỗ xanh, nước trong vừa phải, nước dừa trắng, hạt đỗ không bị vỡ nát mà lại chín mềm, rất là hấp dẫn.
Cuối cùng thì mình cũng đã thành công với món chè hoa cau. Chồng ăn và khen ngon rồi! Thích quá!
Saturday, December 09, 2006
Che dau do
Hôm qua tôi đã nấu thành công nồi chè đậu đỏ đầu tiên - món chè đặc biệt ưa thích của tôi và bố. Mừng quá khi thấy chồng khen ngon! Phải ghi lại ngay cách làm không thì rồi chính mình cũng quên mất.
- Đậu đỏ (red kidney bean) 150 gr (sẽ được 4 cốc chè vừa vừa)
- Đường đỏ
- Bột năng
- Nước cốt dừa
Cho đậu đỏ vào ninh trong nồi áp suất với 3 cốc nước (750ml) (25 phút kể từ lúc sôi, hơi phì ra). Bắc ra cho vào nồi thường, cho đường đỏ, nếm vừa miệng (ngọt một chút để còn cho nước cốt dừa và đá). Đun kỹ với lửa nhỏ để đường ngấm vào đậu (khoảng 20 phút kể từ lúc sôi). Kiểm tra thấy đậu đã ngấm thì cho bột năng (nguấy bột năng với nước lạnh từ trước). Đổ bột năng từ từ, vừa đổ vừa khuấy đều để kiểm tra độ sánh. Nếu thấy vừa rồi thì để cho chè sôi thêm một lần nữa rồi bắc ra. Để nguội rồi ăn với đá và nước cốt dừa.
Ngon tuyệt!
Nấu được 4 cốc nhỏ. Mang cho bà chủ nhà 1 cốc, hai vợ chồng còn 3 cốc, tối qua ăn mất 2 rồi, hôm nay chỉ còn 1 cốc thôi. Hôm nào thích lại nấu tiếp vậy. Dần dần sẽ phải mở rộng nội dung chè và xôi ra mới được. Không biết lúc cu tí ra đời rồi thì còn bày vẽ gì được nữa không. Yêu hai ba con nhà nó lắm!
- Đậu đỏ (red kidney bean) 150 gr (sẽ được 4 cốc chè vừa vừa)
- Đường đỏ
- Bột năng
- Nước cốt dừa
Cho đậu đỏ vào ninh trong nồi áp suất với 3 cốc nước (750ml) (25 phút kể từ lúc sôi, hơi phì ra). Bắc ra cho vào nồi thường, cho đường đỏ, nếm vừa miệng (ngọt một chút để còn cho nước cốt dừa và đá). Đun kỹ với lửa nhỏ để đường ngấm vào đậu (khoảng 20 phút kể từ lúc sôi). Kiểm tra thấy đậu đã ngấm thì cho bột năng (nguấy bột năng với nước lạnh từ trước). Đổ bột năng từ từ, vừa đổ vừa khuấy đều để kiểm tra độ sánh. Nếu thấy vừa rồi thì để cho chè sôi thêm một lần nữa rồi bắc ra. Để nguội rồi ăn với đá và nước cốt dừa.
Ngon tuyệt!
Nấu được 4 cốc nhỏ. Mang cho bà chủ nhà 1 cốc, hai vợ chồng còn 3 cốc, tối qua ăn mất 2 rồi, hôm nay chỉ còn 1 cốc thôi. Hôm nào thích lại nấu tiếp vậy. Dần dần sẽ phải mở rộng nội dung chè và xôi ra mới được. Không biết lúc cu tí ra đời rồi thì còn bày vẽ gì được nữa không. Yêu hai ba con nhà nó lắm!
Thursday, December 07, 2006
Bua com am cung
Mấy hôm nay, kể từ ngày tôi được ra viện, mọi chuyện cơm nước đều do một tay chồng lo liệu. Tôi suốt ngày chỉ nằm trên giường, thỉnh thoảng mới đứng dậy đi lại một chút cho đỡ mỏi. Chồng thương lắm, lúc nào cũng vỗ về an ủi, tất cả cùng vì con yêu thôi mà. Trước mỗi bữa cơm, hai vợ chồng lại bàn nhau xem ăn gì, rồi vợ bày cách cho chồng làm. Chồng vừa đứng làm vừa hỏi vợ, vợ chỉ nằm trên giường trả lời thôi. Nấu cơm xong thì chồng bưng mâm cơm vào đặt lên cái bàn nhỏ ngay cạnh giường, vợ ngồi trên giường ăn, chồng ngồi ghế đối diện. Vừa ăn vừa chuyện trò, rồi giục nhau ăn cái nọ cái kia. Đến hôm nay là ngày thứ 3 ăn như vậy rồi, chồng mới bảo vợ, ăn kiểu này cũng hay đấy nhỉ. Hoá ra chồng cũng cảm thấy giống như vợ cảm thấy thôi, một cảm giác ấm cúng khi ngồi ăn với nhau. Bây giờ, phòng ngủ của hai vợ chồng biến thành phòng ăn, phòng khách, phòng làm việc. Cứ y như là cái thời khó khăn ngày xưa ấy, nhưng lại ấm cúng biết bao.
Hôm nay bà Mary tới thăm tôi, cho thằng cu tí mấy cái áo, đôi giày,... cho tôi mấy cái bánh và son dưỡng môi nữa. Bà rất thương tôi vì bà cũng đã trải qua những sóng gió trong thời kỳ mang thai. Tôi mong là mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, cu tí sẽ ra đời đủ ngày đủ tháng. Thương lắm con trai ơi!
Hôm nay bà Mary tới thăm tôi, cho thằng cu tí mấy cái áo, đôi giày,... cho tôi mấy cái bánh và son dưỡng môi nữa. Bà rất thương tôi vì bà cũng đã trải qua những sóng gió trong thời kỳ mang thai. Tôi mong là mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp, cu tí sẽ ra đời đủ ngày đủ tháng. Thương lắm con trai ơi!
Subscribe to:
Posts (Atom)



