Friday, May 25, 2007

Hoa nào tàn phai, hoa nào sầu úa


"Hoa nào tàn phai, hoa nào sầu úa, cuộc tình nào đã trao cho người..."

Tự dưng, chồng chụp tấm ảnh này làm vợ nhớ đến một bài hát rõ là não lòng. Thực ra tâm trạng không não lắm đâu, đang vui hơn hớn lên ấy chứ. Lâu lắm rồi mới có ngày cảm thấy thư giãn, cảm thấy không căng thẳng với chuyện bếp núc và con cái. Chiều xuống, hai vợ chồng còn mang con ra sân ngồi hóng gió, chuyện trò, đọc sách (mặc dù cái sự đọc sách ấy cũng chẳng kéo dài). Thế nên, vợ yêu quý cái thời gian chồng ở nhà và dành thời gian đó cho vợ con biết bao nhiêu.

Mỗi khi chồng đi vắng, vợ ở nhà với con. Quanh đi quẩn lại, hết bế con lên lại đặt con xuống, tranh thủ từng giây phút nó không quấy khóc để làm việc nhà, để giải trí một lúc cho đỡ stress. Con trai thì đáng yêu lắm, cứ nhìn nó là thấy quên hết cả mệt mỏi buồn rầu, cho dù là đang buồn muốn khóc lên, chẳng hạn thế. Thế nhưng, đôi khi, việc cứ quanh quẩn suốt ngày bên con, không còn thời gian cho riêng mình, cũng làm vợ mệt mỏi. Ai cũng vậy cả thôi!

Con trai đang lớn dần lên. Bắt đầu có những yêu cầu khác ngoài việc ăn ngủ ị tè. Con muốn được nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Con muốn được vận động chân tay. Con muốn quan sát việc ba mẹ đang làm. Con muốn rất nhiều thứ để có thể phát triển. Thế là ba mẹ lại phải cố gắng bắt kịp với sự phát triển của con để mà đáp ứng nhu cầu phát sinh ngày càng nhiều này. Mong là ba mẹ sẽ hiểu được con cần gì, con trai yêu của ba mẹ ơi!

Monday, May 21, 2007

Lâu lắm không gặp mẹ

Mẹ yêu của mình dạo này bận quá, đã lâu rồi không được gặp mẹ trên mạng. Nhớ tuần trước, gặp mẹ, khoe mẹ là con trai của con lớn rồi này. Bà ngoại nghe cháu nói chuyện nhé! Cu tí được dịp thể hiện hết mình, nói rất to. Có vẻ như cháu tưởng giọng bà là giọng mẹ nên nói chuyện hăng say lắm. Mẹ ơi, con lớn rồi đấy, con có con trai gần 4 tháng tuổi rồi đây này. Hay nhỉ mẹ nhỉ!
Nhớ ngày còn bé, bị kim châm vào tay, chạy từ trên tầng 3 khu tập thể xuống tầng 1 để hỏi mẹ: bị kim châm như thế có làm sao không? Lo lắng quá mức :D. Mẹ bảo không sao đâu, thế là lại lên chơi bình thường.
Mới hơn hai tuổi đã nghịch dao, thái rau cải cho mẹ, thái luôn vào tay. Chảy máu, mẹ bảo không sao, rồi cũng không sao. Chỉ đau tí rồi quên ngay.
Bây giờ, bắt đầu quá trình nuôi cu tí và mong muốn được dạy dỗ con nên người. Bây giờ sẽ nhớ lại hồi bé mình như thế nào, để mong rằng được hiểu con mình, hiểu những điều mà nó chưa thể nói ra. Bây giờ, sẽ lại tìm hiểu những phương pháp dạy con, kết hợp đông tây kim cổ. Không biết rồi cu tí sẽ trở thành một người như thế nào. Mình không quá kỳ vọng con sẽ trở thành nhà bác học, hay siêu nhân, hay người đi cứu cả thế giới. Mình chỉ mong con trai trở thành một người tốt, sống có ích.
Nuôi con bằng tất cả tấm lòng của mẹ. Nuôi con bằng dòng sữa chảy trong bầu ngực này. Nghe tiếng con cười trong video mà sữa còn chảy ướt cả áo. Sao cái tình mẫu tử và mối dây ràng buộc của nó vừa vô hình vừa hữu hình như thế nhỉ.
Mẹ của con ơi, ngày xưa mẹ cũng nuôi con bằng sữa mẹ đến tận năm con 1 tuổi. Bây giờ, con cũng nuôi con của con bằng sữa của con. Chắc khi lớn lên, nó cũng sẽ yêu con nhiều như con yêu mẹ, mẹ nhỉ! Con yêu mẹ nhiều nhất trên đời này!

Tuesday, May 08, 2007

Cá salmon rán

Hôm nay vừa làm thử món cá này, ăn cũng thấy khác lạ. Bình thường ở VN, mẹ chỉ đơn thuần cho cá vào chảo rán lên rồi chấm mắm mà mình đã thấy ngon rồi. Cá mẹ rán là cá nước ngọt. Sang đây, toàn thấy cá biển, cá nước ngọt thì nhiều nhất là rô phi. Nên đành chuyển thể sang ăn cá biển vậy. Cá biển ăn cũng tốt mà.
Món cá làm theo công thức của công ty Try-foods International, Inc.

Pan-grilled Salmon
Prep time: 10 minutes
Cook time: 15 minutes

79ml (1/3 cup) soy sauce
2 cloves garlic, minced
15ml (1 tbsp.) grated fresh ginger root
15ml (1 tbsp.) honey
5ml (1 tsp) sesame oil
1 - 454gr (1 lb) salmon fillet
Chopped green onions (optional)

1. Whisk together soy sauce, garlic, ginger and honey in bowl. Remove and set aside 59ml (1/4 cup) of mixture.
2. Place salmon fillets in shallow dish and pour marinade over top. Cover and chill 5 minutes.
3. Heat sesame oil in large nonstick skillet over medium-high heat. Remove fillets from marinade and cook, skin side up, 5 minutes; turn and drizzle with reserved marinade. Cook 5 - 7 minutes more or until fish flakes easily when tested with a folk. Top with green onions, if desired.


Món cá này ăn không hề có mùi tanh, thơm và đậm đà. Ăn với salad hoặc rau mùi và sốt cà chua, rất ngon.

Bơ - chuối - sữa

Hôm nay mình lại làm được một món sinh tố ngon hết sẩy nữa. Ăn xong rồi mà cảm giác vẫn thấy sung sướng, cứ như mình vừa được đi thư giãn ở một quán cà phê hảo hạng ấy.
Sinh tố này làm cũng đơn giản, nguyên liệu dễ kiếm mà lại thơm ngon.

Nguyên liệu:
- 1/2 trái bơ
- 1 trái chuối
- 200ml sữa tươi
- 2 thìa sữa chua hoa quả (nếu dùng sữa chua plain thì nhớ thêm đường)

Cách làm:
Bơ tách hạt, bóc vỏ, xắt nhỏ. Chuối bóc vỏ và xắt nhỏ. Cho tất cả nguyên liệu vào xay cho đến khi nhuyễn. Rót ra cốc cao, uống ngay trước khi chuối chuyển sang màu nâu. Nhưng chẳng may nếu có để lâu, chuối chuyển màu nâu uống vẫn ngon.

Friday, May 04, 2007

Xe bus thân thiện - Canada

Chuyến đi chơi Niagara vừa rồi để lại cho tôi rất nhiều ấn tượng. Nhưng có lẽ điều làm tôi cảm thấy xúc động lại không phải là cái thác to và chảy cuồn cuộn ấy. Tôi thấy ấn tượng về hệ thống xe bus ở đây.
Ấn tượng đầu tiên là về sự đúng giờ. Cái này thì khỏi phải bàn, đất nước công nghiệp. Nhưng thỉnh thoảng cũng bị chậm giờ, vì lý do thời tiết (tuyết rơi nhiều, đường trơn).
Ấn tượng thứ hai và cũng là ấn tượng tốt đẹp nhất là hầu hết mọi xe bus đều phục vụ được cho người tàn tật. Người tàn tật ở đây không phải chống nạng đi lóc cóc, họ có xe riêng, tự chạy, bon bon như ngồi xe ô tô vậy, nút điều khiển rất dễ dàng, chỉ cần dùng 1 bàn tay là có thể di chuyển nhẹ nhàng. Trên bậc thềm lên xuống ở cửa xe bus có một tấm thép rộng, sẽ mở ra để xe lăn có thể chạy lên xe bus. Đấy là với những xe bus chạy nội thành. Còn với xe ra ngoại tỉnh mới là cả một công trình. Thường thì cửa xe bus chạy liên tỉnh rất nhỏ hẹp. Nên khi có hành khách tàn tật, họ đã được báo trước và chuẩn bị sẵn cho hành khách này. Ghế ngồi ở giữa xe được đẩy dồn vào nhau (các đôi ghế chạy trên ray nhỏ). Thân xe có một cánh cửa rất to, mở ra. Bên dưới thân xe, chỗ khoang hành lý, cửa mở sang bên cạnh. Người lái xe cầm bảng điều khiển đưa một thang máy nhỏ từ trong ra. Thang máy này có tay vịn, có dây bảo hiểm, khi đưa xe lăn và người lên, người lái xe chỉ việc bấm nút là thang máy sẽ nhẹ nhàng đưa xe lăn lên đúng thềm xe bus. Công việc này mất khoảng mấy phút. Sự nhiệt tình của người lái xe bus thật đáng khâm phục. Hệ thống thân thiện, đầy tính nhân văn này cũng thật đáng để học hỏi. Người tàn tật luôn luôn được quan tâm, chăm sóc và đảm bảo quyền lợi đầy đủ trong xã hội này. Tôi quả thực bị ấn tượng rất nhiều về điều này khi sống ở đây.
Ấn tượng thứ ba là mọi hành khách đều được tôn trọng. Khi người lái xe điều khiển xong thang máy, một cô bé con cũng bị ấn tượng hệt như tôi đã thốt lên điều gì đó với người lái xe, nhưng chị ấy nghe không rõ. Sau khi xong việc, chị ấy lên tận nơi, chỗ cô bé đó ngồi để hỏi xem cô bé đó muốn biết điều gì. Chị ấy đã trả lời rất ân cần, rất tôn trọng. Không ai xem thường câu hỏi của một cô bé con hết. Sau đó, chị ấy còn hỏi thăm rất cẩn thận người tàn tật kia, xem ông ấy đã thực sự thoải mái chưa rồi chúng tôi mới lên đường.
Trong lòng tôi cảm thấy thực sự được tôn trọng, thực sự được xem như là một con người với đầy đủ quyền lợi. Dù bạn là ai, người da trắng, da màu, bạn khoẻ mạnh, bạn tàn tật, bạn giàu có hay bạn nghèo, bạn ăn mặc lịch thiệp hay lôi thôi, bạn vẫn luôn được tôn trọng, được đối xử ân cần, được giúp đỡ nhiệt tình. Tôi thực sự thích thú với điều này đấy!