Tuesday, October 31, 2006

Halloween (Trick or Treat)

Hôm nay là ngày lễ Halloween đầu tiên của tôi trên đất Canada. Bà chủ nhà nhờ tôi ngồi ở cửa để phát kẹo cho lũ trẻ đến nhà xin. Còn chồng thì đi lang thang ra phố để chụp ảnh những ngôi nhà được trang trí cầu kỳ và rùng rợn. Bọn trẻ con bé bé rất sợ, có đứa không dám vào xin kẹo vì sợ nữa cơ. Tôi thì gặp mấy đứa trẻ rất xinh, chúng mặc trang phục của con bọ rùa, rồi con ngựa có cánh. Yêu lắm!
Mấy tấm ảnh chụp được của con bà chủ nhà post tạm lên xem vậy. Sang năm chắc sẽ có nhiều ảnh đẹp hơn.


Eddy và Ivy đang chuẩn bị cho quả bí ngô của đêm Halloween. Mỗi đứa trẻ có một quả của riêng mình để tự trang trí.

Eddy đang bận rộn cất kẹo vào một cái túi to hơn. Kết quả của chuyến đi xin kẹo lần thứ nhất.

Hai chị em trong trang phục hoá trang.


Một ngôi nhà kinh dị trên đường - chồng chụp được.


Những quả bí ngô bằng nhựa có đèn bên trong.

Monday, October 30, 2006

Noi ap suat

Vậy là cuối cùng tôi cũng có được cái nồi áp suất sau gần 1 tháng chờ đợi. Hôm nay, hai vợ chồng tranh thủ đi Canadian Tire để rinh về nhà cái nồi áp suất 5.5l với giá bằng một nửa giá bình thường. Trong đợt khuyến mại trước, chồng tôi đã đến mua nhưng hết hàng nên họ viết cho chồng một cái Rain check - có giá trị trong vòng 30 ngày. Hôm nay là ngày thứ 25 rồi. Ui, thật là may mắn! Tôi thích cái nồi áp suất này lắm, nó sẽ rất có ích cho tôi trong thời gian tới. Mua nồi rồi, hai vợ chồng thử ngay bằng một nồi chè đỗ đỏ. Kết quả rất khả quan đấy! Vui quá! Niềm vui của một người nội trợ thật giản dị nhỉ!
Cái nồi áp suất này làm tôi nhớ tới mẹ tôi và cái nồi áp suất của Liên Xô ngày xưa. Bố mẹ đã dùng nó bao nhiêu năm để nấu nướng cho chị em tôi ăn. Mỗi lần muốn vặn chặt cái nắp vung thì bố phải ra tay mới được. Khi nấu thì cái nồi kêu to như tàu hoả ấy. Chỉ có bố mới khống chế được nó thôi. Nên bây giờ, mỗi khi làm gì với cái nồi của mình, câu mà mình hay nói nhất với chồng là: hồi trước bố làm thế này... hồi trước bố làm thế kia...
Bây giờ mẹ cũng bán cái nồi Liên Xô đi rồi, để mua cái nồi Trung Quốc giống của tôi mới mua. Bố tiếc cái nồi ấy lắm. Nhưng cái nồi mới nắp đậy dễ hơn và không nặng nề như cái nồi cũ. Mẹ có thể sử dụng một cách dễ dàng. Tôi có cái nồi này rồi, tôi sẽ nhớ bố mẹ nhiều hơn. Về sau, tôi cũng sẽ làm nhiều món ăn cho chồng và con tôi, cái nồi này sẽ mang đến cho chúng tôi bao nhiêu kỷ niệm đây?

Sunday, October 29, 2006

Thoi gian thay doi

Bắt đầu từ hôm nay, thời gian ở nơi tôi sống lại lùi lại một giờ. Như vậy tôi lại cách xa Hà Nội đúng 12 tiếng đồng hồ. Phải chỉnh lại hết đồng hồ đeo tay và trong nhà để còn xem giờ cho chuẩn. Đây là lần thay đổi thứ hai trong năm. Một lần vào mùa hè và một lần vào mùa đông.
Để đón chào một sự thay đổi, sáng tỉnh dậy, ngó ra trời thấy tuyết trắng xoá. Tâm trạng không biết nói thế nào! Giống y như cái ngày đầu tiên mình bước chân tới Canada. Hôm mới đến trời mưa tầm tã, hôm sau tuyết rơi trắng xoá và hai vợ chồng bước thấp bước cao đi chợ mua đồ về ăn. Cái ấn tượng của tôi về những ngày tuyết rơi đầu tiên không được tốt cho lắm.
Hy vọng đến chiều tuyết sẽ ngừng rơi để tôi còn đi làm nữa. Nốt hôm nay thôi rồi ở nhà cho đỡ lạnh nào!

Tam biet nhung chiec pizza

Thứ bảy, tôi cùng chồng đến cửa hàng pizza chỗ tôi làm để chụp mấy tấm ảnh làm kỷ niệm. Ngày chủ nhật là ngày làm việc cuối cùng của tôi ở đây. Sau đó tôi sẽ nghỉ để chờ sinh em bé. Lúc chồng mới tới thì chú Bình còn có vẻ ngại ngại vì chưa biết nói chuyện gì. Nhưng chỉ một lúc sau là chú lại quay trở về với những câu chuyện mà chú đã từng nói với tôi, chỉ khác là bây giờ lại nói với chồng tôi thôi. Hihi! Bao giờ chú cũng vậy, rất thích mấy chủ đề đó. Được cái là chồng tôi cũng có những quan điểm khác chú nên khi trao đổi cũng có phần sôi nổi hơn. Rồi ngồi chơi chán, chú rủ chồng tôi đi đưa bánh, thế mà về cũng được tiền tip đấy. Chồng đáng yêu quá cơ! Trước khi chồng về, tôi làm cho chồng một chiếc bánh pizza (đây là chiếc đầu tiên làm cho chồng ăn đấy!). Chồng về rồi, chú Bình và ông Chris đều khen chồng không tiếc lời, tôi được dịp phổng mũi. Toàn khen chồng thôi, chẳng khen mình gì cả!
Hôm nay trời mưa gió sụt sùi, hai vợ chồng đi lại vất vả quá, nào ô, nào găng tay, khăn quàng. Không biết bao giờ thời tiết mới đẹp trở lại đây. Tháng sau nghỉ làm ở nhà rồi phải đi ra đi vào cho nó đỡ buồn chân chứ. Thời tiết như thế này mà đi ra ngoài khéo lại ốm thêm thì khổ. Ơ mà hôm nay đi xe bus, hai vợ chồng phải đứng vì xe chật quá, thế mà đứng cạnh chồng mình chẳng cảm thấy mỏi chân gì cả, quên hết cả mọi thứ xung quanh. Hihi! Cứ như là mới yêu nhau ấy! Thích thật đấy!





Monday, October 23, 2006

Giac mo ve gia dinh va ban be

Không hiểu sao mặc dù tôi đã sang Canada đến 8 tháng rồi mà tôi chỉ mơ thấy mình đang ở Canada được 1 hoặc 2 lần gì đó. Còn những giấc mơ còn lại là tôi mơ về gia đình và bạn bè. Thường xuyên là ở một nơi quen thuộc - ngôi nhà mà tôi đã trải qua 15 năm tuổi thơ và bố mẹ, em gái, rồi gặp bạn bè. Tất nhiên người mà tôi hay gặp trong mơ nhất là Mai Anh. Những ngày mới sang thì tôi mơ thấy nó thường xuyên. Rồi còn mơ thấy cả những bạn học từ thời phổ thông và đại học nữa. Một cuộc sống hàng ngày vắng vẻ không bạn bè và một cuộc sống trong mơ nhộn nhịp, gần gũi với những người thân yêu.
Đêm qua lại nằm mơ thấy Mai Anh và Quỳnh. Cả ba đứa đang túm tụm bàn về chuyện tôi sắp sinh em bé. Lần đầu tiên tôi mơ thấy mình mang bầu, đúng với hình ảnh hiện tại. Hehe!
Giả sử nếu bây giờ tôi đang ở Hà Nội, liệu tôi có thời gian để chia sẻ với bạn bè nhiều như tôi làm hiện giờ không? Liệu tôi có gặp bạn bè nhiều không? Tôi nhớ, những ngày ở Việt Nam, chúng tôi thường chỉ gặp nhau 1 hoặc 2 lần 1 tháng, thế cũng là nhiều với Thu và Ánh. Người tôi gặp nhiều nhất cũng chỉ là Mai Anh, vậy mà cũng chỉ 1 hoặc 2 lần 1 tháng đấy. Còn Quỳnh thì có khi cả năm mới gặp 1 lần. Ngày tôi đi nó ở cách nhà tôi có hơn 1km mà cũng có đến chia tay đâu.
Nói vậy cũng chẳng phải để trách bạn. Cuộc sống của người có gia đình là vậy. Phải tập trung vào con cái và công việc. Thời gian để dành cho giải trí và bạn bè bị giảm thiểu tối đa. Những lúc tranh thủ ở bên nhau được, thì lại tranh cãi vì những chuyện quan điểm sống. Hihi! Chán thế đấy! Bạn bè mà lại chẳng chịu thông cảm với cách sống của nhau, trên đời này có ai sống giống ai đâu.
Quan điểm của tôi thực sự đơn giản. Tôi luôn muốn bạn thân của mình được sống thoải mái theo ý thích của chính bạn. Tôi không áp đặt cách sống và quan điểm của tôi lên bạn tôi. Tôi chỉ cho nó thấy, mỗi người có một thế giới quan và cách nhìn nhận vấn đề khác nhau. Tôi và Mai Anh cùng nhau khám phá cái thế giới của riêng tôi. Cũng nhiều điều thú vị mà tôi và nó đã cùng chia sẻ nên bây giờ khi xa nhau, cảm nhận của chúng tôi về nhau vẫn rất gần gũi. Không bị xa mặt cách lòng đâu, Mai Anh nhỉ! Luôn cảm thấy sảng khoái khi ở bên nhau và chia sẻ mọi chuyện. Tôi vẫn đùa, Mai Anh là cái thùng để tôi trút tất cả các cảm xúc và những chuyện vớ vẩn hàng ngày của tôi. Bây giờ không có nó ở bên cạnh để trút nữa, tôi lại phải trút vào chồng tôi. Tôi thấy mình thật may mắn, vì chồng tôi chịu nghe tôi nói và không phàn nàn gì cả. Chồng vừa là chồng, vừa là tình nhân, vừa là bạn thân, là người để tôi dựa vào khi khóc nhớ nhà... Hic, quên, đang nói về bạn lại chuyển sang chồng. Mai Anh rất hay dỗi tôi mỗi khi tôi đang nói chuyện với nó thì lại chuyển sang nói về chồng như vậy. Hihi! Bạn thân nhưng mà cũng ghen lắm! Ngày còn nhỏ, tôi vẫn mơ mộng theo kiểu bảo bố xây cho một căn phòng nhỏ để tôi và Mai Anh có thể chui vào đó và chuyện trò từ ngày này qua ngày khác, một chốn riêng cho hai đứa, để tôi và nó không phải ngày nào cũng sang nhà nhau đến 3 lần rồi dắt díu nhau đi ra phố Bạch Mai bụi bặm để nói chuyện. Hai bên bố mẹ không hiểu chúng tôi có chuyện gì mà nói nhiều thế. Chẳng biết tại sao nữa, nhưng chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói với nhau kể từ cái ngày tôi chạy từ nhà thầy Quý về nhà Mai Anh và vùi đầu vào lòng nó để khóc. Tôi vẫn hay đùa với Mai Anh là về già, tôi sẽ xây một cái viện dưỡng lão rồi tập trung tất cả những đứa bạn thân vào đấy. Chắc cái viện dưỡng lão của tôi sẽ đầy tiếng cười vui. ^_^ Ai có ý định vào viện dưỡng lão của tôi thì đăng ký đi nhé vì số lượng có hạn. Hehe!
Thôi, phải dừng mơ mộng lại thôi để còn đi ngủ trưa. Con yêu cũng cần phải ngủ nữa, mẹ cứ ngồi nghe nhạc thế này thì làm sao mà con ngủ được.

Saturday, October 21, 2006

Chat voi me va em

Hôm nay mẹ và em Trang bế Hà An ra chat với mình. Nhớ nhà quá! Vài hình ảnh chụp được qua webcam lưu lại làm kỷ niệm.





Saturday, October 14, 2006

Thu 6 ngay 13

Chẳng hiểu sao ai cũng sợ ngày này nhỉ. Mình không thấy ngày này kinh khủng lắm, nhưng dường như vẫn phải có một cái gì đó không vui xảy ra. Hôm nay đi làm, phải cắt nấm, con dao hàng ngày đã cùn. Mình hý hửng đem mài. Sau một hồi, nó sắc lên rõ rệt. Nhưng hậu quả là mấy ngón tay trái của mình được thay cho vị trí cái thớt đã bị băm nhiều nhát, bây giờ động vào là xót lắm. Mình không thể tin được là nó lại sắc đến như thế. Thái xong được hai thùng nấm thì tay thành thương binh rồi. Lần sau chắc cạch không dám làm thế nữa.
Hôm nay gọi điện đến chỗ bác sỹ phụ trách thai nghén cho mình, định bụng hỏi xem cân nặng của con yêu bao nhiêu, sau lần siêu âm, nhưng người ta không biết. Chính xác là ở đây họ không quan tâm đến điều đó, và cho rằng trọng lượng qua siêu âm cũng không chính xác. Từ giờ đến lúc mình sinh bé, nếu không có gì bất thường thì mình cũng không được đi siêu âm nữa. Trong khi đó, các bác ở nhà thì hơi một chút là đi siêu âm. Phương ở bên Nhật thì lần nào đi khám định kỳ cũng siêu âm. Con bị nhẹ cân hơn một chút so với tiêu chuẩn là về bị chồng ép ăn ngay. Hihi! Trong khi mình hoàn toàn mù tịt về thông tin của con. Vậy là tốt hay không tốt? Chồng thì bảo, siêu âm nhiều không tốt. Bây giờ, mình chỉ còn biết trông chờ vào cân nặng của mình thôi. Mỗi ngày nhảy lên cân tận 3 - 4 lần. Tiêu chuẩn đặt ra là lên đủ 12kg, hiện tại đã lên đến 6kg cho 5 tháng đầu tiên rồi. Vậy nên mình còn 6kg nữa cho 4 tháng cuối. Chia ra cho 2 tháng tiếp, mỗi tháng 2 kg, còn 2 tháng cuối, mỗi tháng 1kg. Đủ rồi :) Hy vọng là em bé của mình sẽ hấp thu được những thứ mình ăn vào, chứ đừng có vào mẹ nhiều quá rồi lại béo không phanh lại được thì chít. Yêu thằng cu bé bỏng lắm cơ!

Thursday, October 12, 2006

Con mua tuyet dau tien cua mua dong nam nay

Hôm nay hai vợ chồng hý hửng thấy trời nắng, xốn xang rủ nhau ăn cơm xong đi chụp ảnh. Lúc chuẩn bị ra sân làm món sườn nướng, thấy chồng đột nhiên quay vào bảo vợ: Em ơi, ngoài kia có cái gì rơi ấy. Ngơ ngác bước ra sân, thấy bông tuyết nhỏ nhỏ bay bay. Ui, sợ quá, vội vàng vào nhà vớ ngay cái áo khoác to sụ, đi tất chân ngay lập tức rồi lụi cụi bước đi trong mưa tuyết. Tuyết rơi ngày càng nhiều, kèm theo gió to giật mạnh nữa. Hai vợ chồng đứng co ro trong cái phòng cạnh nhà kho để nướng sườn. Tranh thủ chụp kiểu ảnh kỷ niệm về bông tuyết đầu tiên nữa.












Sau khi ăn uống xong, trời lại nắng đẹp. Hy vọng chụp được những tấm ảnh đẹp của công viên gần nhà, hai vợ chồng lại lên đường, cố gắng đi sớm hơn để có thời gian chụp ảnh rồi vợ còn đi làm. Nhưng hỡi ôi, vừa đi ra đến gần bến xe bus, trời lại trở nên xầm xì và mưa tuyết lại bắt đầu. Những cơn gió dữ tợn hất tung cả mũ của vợ, thế là phải quay lưng lại với gió tuyết, chờ cho nó ngưng rồi lại đi tiếp. Đi một đoạn nữa thì có nhà chờ xe bus, hai vợ chồng vào đó trú tạm.
Đây là hình ảnh những cơn mưa tuyết đầu tiên. Xe cộ đi lại rất khó khăn vì mưa tuyết dày đặc, cản trở tầm nhìn.



Đến gần giờ vợ đi làm thì tuyết ngừng rơi, trời hửng nắng trở lại. Chồng lại xúng xính máy ảnh đi chụp cảnh khu rừng, vợ thì phải đi làm rồi. Vớt vát được một tấm ảnh trước khi lên xe bus này.

Tuesday, October 10, 2006

Thanksgiving Day (Canada)

Ngày lễ Thanksgiving Day của Canada năm nay là ngày 9/10. Đây là lần đầu tiên mình được biết đến ngày này. Vì hai vợ chồng chẳng theo phong tục ở đây, nên chẳng có gà tây hay ăn uống gì hết. Chỉ làm một chầu giả cầy ăn với cơm thôi. Nhưng mà ngon lắm. Buổi chiều, ra đường đi dạo, vắng vẻ kinh khủng. Ngày này, mọi người trốn hết vào trong nhà hay sao ấy. Các cửa tiệm cũng không mở nên chẳng biết đi chơi đâu.
Buổi tối ăn cơm xong, lên chơi với bà chủ nhà một chút. Bà ấy và mình cùng nói chuyện về em bé, về việc sắm sửa đồ đạc và xem ảnh bọn trẻ nhà bà ấy hồi mới sinh. Mình cũng biết thêm nhiều về cách chăm sóc trẻ ở đây. Chắc khi mình sinh con, mình cũng cần bà ấy giúp đỡ nhiều.
Dạo này chẳng thấy Mai Anh online hay viết blog. Hầu như ngày nào mình cũng vào để xem vậy mà chẳng có gì. Trung thu cũng không thấy nó viết gì cả, chắc lại bận túi bụi với sổ sách kế toán. Cái Thu thì cũng đang bận xây nhà. Vân Hà thì có công việc mới. Bạn bè bây giờ ai cũng bận rộn. Chỉ có mình là rỗi rãi thôi. Suốt ngày online chỉ mong có ai để nói chuyện. Ngày nào cũng gọi Trang béo nhà mình ới ời để hỏi thăm nó và cháu Hà An, rồi bố mẹ nữa. Hôm thứ 7 tuần trước, bố mẹ, Trang và Hà An ra hàng net ngồi nói chuyện với mình, mới được có 30 phút mà cái Hà An nó quấy quá, bố sốt ruột lại đòi về làm mình buồn. Chưa nói chuyện được chút nào. Cũng chỉ muốn khoe bố mẹ mấy tấm ảnh mới chụp và video clip của cháu trai, nhưng máy tính của hàng net đó chán quá. Chẳng xem được! Trong khi đó, sáng hôm qua, mình ngồi nói chuyện với mẹ chồng đến cả 30 phút qua voice chat. Mẹ chồng vui lắm và rất thích thằng cu. Bà cứ bảo là cháu nghịch quá chừng, tay chân ngọ nguậy liên hồi. Hai mẹ con trò chuyện bao nhiêu về cách chăm sóc cháu, rồi tình hình sức khoẻ... Vui lắm! Vì từ hồi sang đây đến giờ mới được nói chuyện với mẹ. Chắc sẽ còn được nói chuyện nhiều lần. Ui, nếu như bố mẹ mình cũng biết sử dụng máy tính thì tốt biết mấy. Thui, để viết thư về nhà cái vậy!

Sunday, October 08, 2006

October Festival

Mấy hôm nay đi làm suốt, về nhà chẳng thiết online và viết blog nữa. Hôm nay là chủ nhật, một ngày chủ nhật ế hàng vì Octoberfest. Ngày lễ này diễn ra hai tuần liền và nguồn gốc là của dân Đức. Vì thế, mình chẳng tham gia, cũng chẳng đi xem xem nó thế nào. Nghe nói toàn tập trung để uống bia và ăn BBQ mà thôi.
Trung Thu năm nay xa nhà, chẳng có vụ tập trung đi chơi hay phá cỗ với Mai Anh nữa. Năm ngoái, Trung Thu cũng vào đúng dịp mình đi lấy chồng nên hai đứa cũng chẳng còn đi chơi với nhau nữa rồi. Hai cái trống năm nào mình cũng đã cất kỹ vào túi nylon và cất rất cẩn thận rồi. Kỷ niệm đáng yêu đấy. Chẳng biết đến lúc mình về, nó có bị hỏng không nhỉ. Năm nay, có hai vợ chồng với nhau, đi chợ mua một hộp bánh nướng nhân sen trắng 1 trứng, vì mua gần ngày trung thu nên giá chỉ còn 1/2. Cũng đỡ! :) Ăn từ hôm trước rằm, đến hôm nay là hết rồi. Cũng chẳng buồn ngắm trăng nữa vì buổi tối ở đây rất lạnh. Ban ngày thì nhiệt độ còn lên đến 20 độ, chứ ban đêm thì chỉ còn 1 độ thôi. Ra ngoài là có nguy cơ bị cảm lạnh hoặc viêm họng ngay. Không thể chủ quan được!
Đi làm nốt tháng này là nghỉ ở nhà để chăm sóc cho cái bụng và chuẩn bị đồ đạc cho con yêu. Hết tháng này chắc cũng sang mùa đông rồi, tuyết rơi, ra đường ngại lắm. Không biết rồi mấy tháng đi làm quen rồi, đến lúc ở nhà có bị cuồng chân cuồng tay không nhỉ. Chắc lại lên mạng chăm sóc cho trang web và forum thôi. Đọc sách về chăm sóc con cái nữa. :) Bây giờ tình hình thực tế là lên cân rất nhanh, cứ 1kg/tuần. Chỉ sợ đến lúc sinh bé thì mình lên đến 70kg mất. Hehe! Không khác gì chú voi con ở Bản Đôn đâu. Hiện tại trông cũng đã khệ nệ lắm rồi. Hy vọng sẽ lên cân từ từ hơn một chút nữa để mình còn có khả năng giảm cân sau khi sinh bé. Và cũng hy vọng là mình lên cân thì vào con nhiều, chứ đừng vào mẹ nhiều, mẹ không cần béo quá đâu, con trai ơi!