Chuyến đi chơi Niagara vừa rồi để lại cho tôi rất nhiều ấn tượng. Nhưng có lẽ điều làm tôi cảm thấy xúc động lại không phải là cái thác to và chảy cuồn cuộn ấy. Tôi thấy ấn tượng về hệ thống xe bus ở đây.
Ấn tượng đầu tiên là về sự đúng giờ. Cái này thì khỏi phải bàn, đất nước công nghiệp. Nhưng thỉnh thoảng cũng bị chậm giờ, vì lý do thời tiết (tuyết rơi nhiều, đường trơn).
Ấn tượng thứ hai và cũng là ấn tượng tốt đẹp nhất là hầu hết mọi xe bus đều phục vụ được cho người tàn tật. Người tàn tật ở đây không phải chống nạng đi lóc cóc, họ có xe riêng, tự chạy, bon bon như ngồi xe ô tô vậy, nút điều khiển rất dễ dàng, chỉ cần dùng 1 bàn tay là có thể di chuyển nhẹ nhàng. Trên bậc thềm lên xuống ở cửa xe bus có một tấm thép rộng, sẽ mở ra để xe lăn có thể chạy lên xe bus. Đấy là với những xe bus chạy nội thành. Còn với xe ra ngoại tỉnh mới là cả một công trình. Thường thì cửa xe bus chạy liên tỉnh rất nhỏ hẹp. Nên khi có hành khách tàn tật, họ đã được báo trước và chuẩn bị sẵn cho hành khách này. Ghế ngồi ở giữa xe được đẩy dồn vào nhau (các đôi ghế chạy trên ray nhỏ). Thân xe có một cánh cửa rất to, mở ra. Bên dưới thân xe, chỗ khoang hành lý, cửa mở sang bên cạnh. Người lái xe cầm bảng điều khiển đưa một thang máy nhỏ từ trong ra. Thang máy này có tay vịn, có dây bảo hiểm, khi đưa xe lăn và người lên, người lái xe chỉ việc bấm nút là thang máy sẽ nhẹ nhàng đưa xe lăn lên đúng thềm xe bus. Công việc này mất khoảng mấy phút. Sự nhiệt tình của người lái xe bus thật đáng khâm phục. Hệ thống thân thiện, đầy tính nhân văn này cũng thật đáng để học hỏi. Người tàn tật luôn luôn được quan tâm, chăm sóc và đảm bảo quyền lợi đầy đủ trong xã hội này. Tôi quả thực bị ấn tượng rất nhiều về điều này khi sống ở đây.
Ấn tượng thứ ba là mọi hành khách đều được tôn trọng. Khi người lái xe điều khiển xong thang máy, một cô bé con cũng bị ấn tượng hệt như tôi đã thốt lên điều gì đó với người lái xe, nhưng chị ấy nghe không rõ. Sau khi xong việc, chị ấy lên tận nơi, chỗ cô bé đó ngồi để hỏi xem cô bé đó muốn biết điều gì. Chị ấy đã trả lời rất ân cần, rất tôn trọng. Không ai xem thường câu hỏi của một cô bé con hết. Sau đó, chị ấy còn hỏi thăm rất cẩn thận người tàn tật kia, xem ông ấy đã thực sự thoải mái chưa rồi chúng tôi mới lên đường.
Trong lòng tôi cảm thấy thực sự được tôn trọng, thực sự được xem như là một con người với đầy đủ quyền lợi. Dù bạn là ai, người da trắng, da màu, bạn khoẻ mạnh, bạn tàn tật, bạn giàu có hay bạn nghèo, bạn ăn mặc lịch thiệp hay lôi thôi, bạn vẫn luôn được tôn trọng, được đối xử ân cần, được giúp đỡ nhiệt tình. Tôi thực sự thích thú với điều này đấy!
Friday, May 04, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment