Friday, May 25, 2007

Hoa nào tàn phai, hoa nào sầu úa


"Hoa nào tàn phai, hoa nào sầu úa, cuộc tình nào đã trao cho người..."

Tự dưng, chồng chụp tấm ảnh này làm vợ nhớ đến một bài hát rõ là não lòng. Thực ra tâm trạng không não lắm đâu, đang vui hơn hớn lên ấy chứ. Lâu lắm rồi mới có ngày cảm thấy thư giãn, cảm thấy không căng thẳng với chuyện bếp núc và con cái. Chiều xuống, hai vợ chồng còn mang con ra sân ngồi hóng gió, chuyện trò, đọc sách (mặc dù cái sự đọc sách ấy cũng chẳng kéo dài). Thế nên, vợ yêu quý cái thời gian chồng ở nhà và dành thời gian đó cho vợ con biết bao nhiêu.

Mỗi khi chồng đi vắng, vợ ở nhà với con. Quanh đi quẩn lại, hết bế con lên lại đặt con xuống, tranh thủ từng giây phút nó không quấy khóc để làm việc nhà, để giải trí một lúc cho đỡ stress. Con trai thì đáng yêu lắm, cứ nhìn nó là thấy quên hết cả mệt mỏi buồn rầu, cho dù là đang buồn muốn khóc lên, chẳng hạn thế. Thế nhưng, đôi khi, việc cứ quanh quẩn suốt ngày bên con, không còn thời gian cho riêng mình, cũng làm vợ mệt mỏi. Ai cũng vậy cả thôi!

Con trai đang lớn dần lên. Bắt đầu có những yêu cầu khác ngoài việc ăn ngủ ị tè. Con muốn được nhìn ngắm thế giới bên ngoài. Con muốn được vận động chân tay. Con muốn quan sát việc ba mẹ đang làm. Con muốn rất nhiều thứ để có thể phát triển. Thế là ba mẹ lại phải cố gắng bắt kịp với sự phát triển của con để mà đáp ứng nhu cầu phát sinh ngày càng nhiều này. Mong là ba mẹ sẽ hiểu được con cần gì, con trai yêu của ba mẹ ơi!

No comments:

Post a Comment