Tuesday, April 03, 2007

Thèm ra phố quá

Không biết thời tiết còn tệ như thế này bao lâu nữa nhỉ! Nhiều lúc chỉ thèm được thò mặt ra ngoài cửa nhà để hít không khí trong lành thôi. Suốt ngày ôm con trai, chẳng dám rời xa nó lấy một lúc. Chiều qua, thấy nắng hưng hửng lên, mặc cho con trai đến 4 - 5 lớp áo định đưa nó ra ngoài hít không khí với mình. Vừa ra đến cửa, mở hé ra thôi thấy gió thổi đùng đùng. Không đủ dũng cảm để bước ra nên lại quay vào. Trong lòng cảm thấy ấm ức lắm. Con trai thì cứ khóc, đặt xuống là khóc nên lại phải bế. Cứ bế ẵm nó suốt ngày đến đau cả lưng. Đêm nằm ngủ không tài nào ngủ được vì cái lưng đau, không nằm thẳng ra được. Có con vui thì vui, mệt thì cũng thật là mệt.
Chiều nay đã dự định là đi ra ngoài rồi. Cho ti. Con trai ti tham quá, mẹ vừa đổi tư thế một cái là nôn ra hết luôn. Ướt sạch cả mẹ cả con. Lại chờ cho con qua cơn sợ hãi rồi mới cho ti. Sữa có còn nhiều đâu, nó ti suốt rồi mà. Thế mà quay đi quay lại một cái con trai lại nôn ra hết. Huhu! Thế này thì mẹ chỉ muốn ngồi khóc nữa thôi. Con trai nôn nhiều thì mệt, muốn ngủ nhưng bụng lại đói nên cứ khóc lóc khó chịu. Đành phải cố dỗ cho nó ngủ thôi, chứ bú tiếp thì mình làm gì còn sữa. Thương nhau quá mất thôi! Thương con và cũng thương cả cái bản thân mình nữa. Bao giờ mới hết cái kiểu nôn nôn trớ trớ này hả con!

No comments:

Post a Comment