Sáng hôm sau, 17/9/2006, hai vợ chồng ăn sáng kèm ăn trưa luôn vì xác định đi chơi thông trưa mà. Ăn cũng xôm lắm, xôi đỗ xanh nấu từ nhà mang theo, ăn với chân giò hầm, ngon tuyệt! Hai vợ chồng còn có hai cái bánh bao nữa nên cũng thấy chắc dạ lắm. Chỉ thương chồng, lần này đi chơi phải đi bộ nhiều mà vợ lại bắt đi giày mới nên bị đau chân, xước hết cả gót chân rồi. Trông bước đi tập tễnh rất thương.
Kế hoạch hôm nay là đi đăng ký dự hội thảo cho chồng trước, rồi mới đi công viên High Park. Đến khách sạn Marriott, nhân viên lễ tân ở đó bảo hội thảo được tổ chức ở chỗ khác, cách đó 15 phút đi bộ nữa. Trời ơi, xa quá trời! Thế nhưng vẫn phải đi thôi. Vừa đi vừa ngắm cảnh, ngắm bản đồ nữa.
Đi ngang qua toà nhà Old City Hall, thấy đẹp quá, hai vợ chồng dừng lại chụp ảnh. Đây là một toà nhà to với kiến trúc rất cổ điển. Cái gì cũng to khủng khiếp. Chụp ảnh cho vợ, rồi đến lượt chồng. Vợ cố chụp sao cho hết cả toà nhà mà cũng không được, vẫn bị mất cái tháp đồng hồ.

Đi tiếp dọc theo phố Bay, toàn những toà nhà to và cao chọc trời. Hôm nay lại là một ngày nhiều mây và sương mù nữa, nên hầu hết đều không thể nhìn được nóc các toà nhà. Các toà nhà to ở đây hầu hết đều thuộc về các tập đoàn tài chính khổng lồ, các ngân hàng. Đúng kiểu ở quê ra phố, cứ thấy nhà to là hai vợ chồng đứng lại chụp ảnh. Hihi! Chẳng mấy khi có dịp đi vào những phố này mà. Toronto rộng lắm, hai vợ chồng mới chỉ loanh quanh ở mấy phố gần nhà thôi.
Đến phố Front, hai vợ chồng đi dọc theo phố để tìm toà nhà Metro, nhưng không thấy. Quay lại phía nhà ga tàu hoả để kiếm ga tàu điện ngầm, hai vợ chồng lên đường đi chơi công viên High Park. Lần này thì quyết tâm không để lạc đường nữa, đi một đoạn lại hỏi đường, bản đồ cầm tay vẫn không chắc bằng hỏi. Cuối cùng cũng đến công viên.
Công viên High Park là một công viên nổi tiếng và đẹp, ở đây người ta hay tổ chức các hoạt động ngoài trời lớn. Buổi sáng nay người ta tổ chức một cuộc chạy ngoài trời có nhiều người tham gia. Lúc hai vợ chồng đến nơi thì cuộc chạy đã xong, chỉ thấy nhiều trẻ con và người lớn chạy bộ từ trong công viên ra. Do không biết nên hai đứa cứ thắc mắc, sao người dân ở đây yêu thể thao thế nhỉ??? Hehe. Đi bộ loanh quanh một lúc, chọn mấy cảnh đẹp để chụp ảnh. Bây giờ chưa vào thu hẳn nên chưa có thảm lá vàng và đỏ thực sự để chụp ảnh lại. Chắc phải cuối tháng 10 cây ở đây mới chuyển màu hết. Ngẩn ngơ tiếc! Đến quá trưa, hai vợ chồng lại đi bộ ra ngoài, không có xe ô tô nên cứ phải đi bộ, mỏi hết cả chân. Công viên rộng quá, mới đi được 1/3 đã phải quay ra. Công viên này chỉ có một số hoạt động thể thao được tổ chức, có một vài chỗ bán đồ ăn, hoa quả, khu vui chơi cho trẻ con. Chẳng ai thu vé, hay mất phí gì cả, cũng không nhốn nháo như công viên Lênin ở Hà Nội nhà mình. Mọi người vào đây chỉ để thư giãn và ngắm cảnh. Cũng không có cảnh trai gái ngồi ghế đá ôm nhau nữa. Vừa đi vừa ngắm bọn trẻ con Tây, nhìn thích ghê vì chúng thật dễ thương, xinh xắn.
Ra khỏi công viên lại bắt tàu điện ngầm đi về chợ Tàu. Hôm nay mới thực sự là một cái chợ đây. Người đông nghìn nghịt. Ở ngay trên phố chợ (Spadina St), cảm giác như nếu mọi người mà đứng lại hết không đi, thì chắc là cũng chỉ đủ chỗ để đứng nữa thôi, không thể làm gì thêm. Các cửa hàng hoa quả bày bán la liệt trên vỉa hè, toàn hoa quả tươi nhập khẩu từ các nước nhiệt đới. Cũng đủ cả cam, quít, mít, dừa, dứa, chôm chôm, nhãn, mãng cầu, ổi… Cái gì cũng có nhưng chỉ mỗi tội đắt. Hai vợ chồng ngắm nghía một hồi rồi lại bỏ đi. Nhớ đến hàng chè hôm qua, phải rẽ vào đó trước đã, thứ nhất là để ăn cho đỡ thèm, thứ hai là để giải quyết cho qua bữa trưa luôn. Gọi hai bát chè thập cẩm, được khuyến mãi thêm một bát mang về. Ăn xong, ra mua thêm 3 suất cơm phần để mang về nhà ăn tối nữa. Trông các món ăn rất là hấp dẫn! May mà lại tìm được quán ăn này, đây là quán ăn của người Việt nên thức ăn nấu nướng hợp khẩu vị của mình hơn. Quán chè Cali mà. Chè cơm xong xuôi, ra dạo phố tiếp nào. Vợ tự thưởng cho mình một túi lạc tươi to, còn mua cho chồng một túi cá khô, trông lạ lạ. Mua về rán ăn chắc cũng ngon. Ngửi mùi tanh tanh của cá và tôm khô mà thèm cái vị ở nhà. Tôm nõn loại ngon nhất ở đây là $15/lb, tức là khoảng $30/kg = 420,000đ. Ui, đắt quá! Hai vợ chồng chỉ dám xem thôi. Nhưng cứ tấm tắc là đúng ở thành phố lớn thì sướng thật vì cái gì cũng có, chỉ thiếu mỗi tiền thôi.
Trong thành phố có hệ thống xe điện, giống như xe điện ở Hà Nội mình xưa, cũng chạy trên đường ray và có một cái cần nối với đường dây điện ở trên. Hai đứa định đi thử một chuyến về nhà xem thế nào thì thấy xe đông quá, đang giờ đi lại chơi bời ăn uống mà. Lại cuốc bộ về nhà thôi.
Đi qua phố Yonge - phố dài nhất thế giới – 1900km, hai vợ chồng đứng lại chụp ảnh. Con phố này xuyên hết cả Canada và bắt đầu từ cảng Toronto. Tại điểm giao giữa phố Dundas và Yonges đang có một buổi Grand Opening nên mọi người đổ xô đến mua sắm rất đông. Hôm nay lại là ngày cuối cùng của đợt khuyến mại nên khu phố này càng đông vui hơn. Lúc 9h sáng, đã có một hàng dài những người xếp hàng chờ mở cửa để được là người mua đầu tiên trong ngày. Lang thang vào khu trưng bày gần đó, hai vợ chồng thích thú trước cảnh đi lại tấp nập và các gian hàng nhộn nhịp người xem. Có một chú hình nộm – nhân vật con lười trong phim hoạt hình Ice Age (bộ phim ưa thích của chồng đấy) - trông đáng yêu lắm, thế là vợ lăng xăng ra xin chụp ảnh cùng, cười rất tươi đấy.
Còn một đoạn ngắn nữa là về đến nhà nghỉ rồi. Lê nốt những bước chân mệt mỏi, nhưng với một tâm trạng hào hứng, hai vợ chồng về nhà nghỉ ngơi, ngủ một giấc rồi ăn tối. Chân chồng sưng rộp mấy nốt to vì đôi giày mới quá cứng. Thương ơi là thương!
No comments:
Post a Comment