Hôm qua, nhân ngày kỷ niệm 1 năm ngày cưới chồng mua về cho vợ một đôi loa mới cho máy tính. Thế là vợ thích thú bật nhạc suốt từ chiều đến tận đêm khuya mới chịu thôi. Mua cho vợ mà cũng là mua cho con yêu đấy! Vì muốn con yêu nghe nhạc cổ điển cho thông minh mà. Thích lắm cơ!
Hôm nay bà chủ nhà lại cho vợ mấy cái áo, rộng ơi là rộng. Bây giờ thì vợ mặc thoải mái rồi. Áo từ thời con gái mang sang đây bây giờ có mặc được mấy đâu, chưa kịp mặc hết thì đã chật rồi. Bây giờ bụng to, mặc trông buồn cười lắm. Có cái quần bầu màu hồng tươi, chồng nhìn đã thấy buồn cười rồi. Nhưng mình đang ở Canada, ở một đất nước tự do, chẳng ai soi ai, muốn mặc gì mà chẳng được.
Đi chợ mua đủ các thứ về ăn. Lúc nào cũng chỉ sợ con bị thiếu chất, bị đói thì thương lắm! Bây giờ bụng vợ lúc nào cũng phải no no một tí, không được phép đói. Bắt đầu từ mai phải dậy sớm để ăn cho con, rồi ngủ thêm cũng được. Chứ ngủ một lèo như vậy, chắc là con bị đói đấy. Cứ ăn no xong là thấy con đạp ngay. Yêu thế không biết!
Friday, September 08, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment