Monday, September 18, 2006

Toronto trip - ngay thu 1

Lần đầu tiên đặt chân đến Canada là trên đất Toronto, nhưng do chuyến bay dài và lúc đến cũng là ban đêm nên chẳng có cơ hội thưởng thức gì. Vả lại cái lạnh gần 0 độ cũng làm mình cụt hết cả cảm xúc.

Lần này vào mùa thu đẹp nắng, hai vợ chồng xúng xính đi Toronto chơi, vừa kết hợp việc chồng đi dự hội thảo, vừa nhân dịp kỷ niệm đám cưới tròn 1 năm – trăng mật lần hai.

Hồi hộp chuẩn bị hành lý từ hôm trước, ghi các thứ cần mang theo ra giấy. Hai vợ chồng cùng nhau ôn lại những giây phút ngọt ngào của ngày mới cưới.

Hai tiếng đồng hồ ngồi xe bus làm vợ mệt lả, nhưng xuống xe là phải tỉnh táo ngay bởi không khí náo nhiệt của một thành phố lớn. Ngơ ngác xem bản đồ, vừa đi vừa dò đường, vừa nghển cổ nhìn những toà nhà cao tầng với một vẻ thán phục. Chồng bảo vợ trông đúng kiểu ở quê ra đấy. Ở Kitchener làm gì có nhà nào cao thế! Người thì đông như kiến. Hai vợ chồng đứng ở ngã tư chờ qua đường mà người ta cứ đi ào ào vào mình, cứ như là mình không hề đứng đó vậy. Người Toronto khác hẳn với Kitchener nhà mình nhỉ!

Đi bộ một quãng dài, qua chỗ náo nhiệt lại đến chỗ yên tĩnh. Khu mình thuê nhà nghỉ gọi là Old Town Toronto. Khu phố này toàn người da đen và Ấn Độ. Không có dáng vẻ sầm uất như những phố mình vừa đi qua. Chờ một lúc rồi được nhận phòng. Vợ ngồi ăn ngay một cái bánh mỳ để cứu đói cho con. Chồng thì phải đi rút tiền để trả tiền phòng ngay lập tức.

Nghỉ ngơi một lúc, hai vợ chồng lại xúng xính đi bộ ra phố, lần này thì không lếch thếch như lúc nãy. Cũng máy ảnh, túi xách, váy áo, trang điểm. Đi mua vé tàu điện ngầm, rồi hai vợ chồng đi vào trung tâm thành phố (downtown). Đến lúc xuống, hai vợ chồng mất phương hướng, chủ quan không xem bản đồ, vậy là đi ngược lại với hướng mình định đi, lại đi nhầm đường trở về nhà. Hihi! May mà tự dưng lại nhận ra và quay lại sớm!

China Town đang ở trước mắt với một loạt các cửa hàng ăn toàn chữ Trung Quốc, thi thoảng lại có chữ tiếng Việt. Đi mãi chưa biết chọn hàng ăn nào, lại tìm thấy hàng ăn lần trước chồng đã ăn. Gọi món cho chồng thì có nhưng vợ đặt món nào cũng không có. Mãi mới được ăn, cảm giác như ăn mầm đá vậy. Món của vợ là dumpling, gồm 12 miếng bánh bột lọc, trong có nhân thịt lợn và tôm, chấm với xì dầu. Món của chồng là thịt chân giò hầm. Hai vợ chồng ăn không hết cái chân giò, đành xin hộp mang về quá nửa. Mua thêm hai cái bánh bao nữa để mai còn ăn sáng. Trên đường đi về, rẽ vào phố Spadina. Buổi tối khá muộn rồi nên nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Hai vợ chồng chỉ thấy những hộp carton xếp đầy ra phố, đây đó một vài cửa hiệu có chữ Việt. Rẽ vào một siêu thị, mua linh tinh mấy thứ, tranh thủ hỏi chỗ ăn chè. Ai ngờ, hàng chè lại ở ngay cạnh siêu thị nhưng họ đã đóng cửa rồi. Bảo chồng mai lại đưa đi China Town tiếp để còn ăn chè. Thèm ăn chè lắm. Lượn sang bên kia đường, vào tiệm bánh ngọt, mua cho vợ một miếng bánh ngọt chocolate thật ngon. Ngon ngon lắm!

Về nghỉ ngơi thôi!

No comments:

Post a Comment