Saturday, September 09, 2006

Lan dau tien goi dien ve nha!

Tối hôm qua là lần đầu tiên kể từ khi tôi sang Canada tôi đã gọi điện về nhà cho bố mẹ tôi. Tôi đã hồi hộp suốt từ buổi chiều, cảm giác trong người nôn nao như hẹn hò với người yêu vậy. Đi làm về là tôi vào máy tính để gọi điện luôn. Đầu tiên là nhờ anh Đường - lớp trưởng hồi ĐH của tôi, gọi điện về nhà để báo với bố mẹ là tôi sẽ gọi về. Sau đó tôi mới gọi. Giọng của mẹ thật là vui, mừng rỡ. Bố mẹ cứ bảo là bố mẹ khoẻ lắm, vui lắm! Tôi ước gì lúc nào bố mẹ cũng khoẻ và vui như vậy. Ngồi nói chuyện với bố mẹ về gia đình, về công việc làm của tôi, rồi bao chuyện linh tinh khác. Bố mẹ vui lắm, cứ sợ tôi tốn tiền, nhưng tôi gọi 62 phút thì mất có 5 đôla thôi mà. Rẻ như gọi điện thoại liên tỉnh ở nhà mình thôi. Nhớ bố mẹ quá đi! Nói chuyện với bố mẹ mà tôi toàn pha trò cho bố mẹ cười. Chắc thấy tôi như vậy bố mẹ sẽ vui lắm! Bây giờ tôi sẽ cố gắng để hàng tháng gọi điện về nhà cho bố mẹ đỡ nhớ. Con yêu bố mẹ nhất trên đời!

No comments:

Post a Comment