Chiều nay người phiêu lãng về cuối chân trời...
Mình không phiêu lãng, mình đưa con ra công viên chơi - một chiều chủ nhật bình thường, không có kế hoạch gì. Có hai đứa trẻ lớn đang chơi xích đu. Em tí thích lắm, ra ngắm anh chị chơi và bốc cát ném nghịch. Rồi cô bé con thay đổi trò chơi, chạy về phía mẹ đang nằm ngủ, dưới nắng. Cô bé lấy chiếc đàn guitar của mẹ ra rồi cố gắng biểu diễn một bài hát trẻ con. Em tí tò mò đứng xem, mắt nhìn chăm chú. Rồi bà Tàu lại thể hiện một điệu Romance với mấy lỗi sai :D, mình im lặng nghe, con im lặng nghe. Và người mẹ thức dậy, trò chuyện vui vẻ, họ đi picnic với một ít đồ ăn, một cái chăn trải ra dưới gốc cây và một cây đàn guitar.
Trông họ như những thiên thần trong những câu chuyện cổ tích. Những đứa trẻ dễ thương, xinh đẹp và ngoan ngoãn, khoẻ mạnh. Em tí quay trở lại với những trò chơi, bỗng nhiên lại bị tiếng guitar thu hút, vội vã rời sân cát để tới gần nghe. Mình theo em, ngồi bên chiếc bàn nắng cạnh đó để nghe tiếng đàn và tiếng hát của chị. Mình vẫn chưa biết tên và cũng quên không hỏi tên. Khi cả em tí và cô bé con đã bỏ ra sân để chơi cầu trượt, chỉ còn lại mình với chị, chị đàn và hát như để cho mình nghe vậy. Cảm giác được nuông chiều kinh khủng! Gió mát, nắng dịu dàng, cỏ cây thơm tho, không khí trong veo, tiếng hát nhẹ nhẹ với tiếng đàn êm êm. Mình bỏ giày đi chân đất, rồi ngồi xuống bãi cỏ để nghe. Mắt vẫn không rời em tí, nhưng lòng như bay bổng tận đâu. Chỉ muốn cảm ơn người đã cho mình một buổi chiều phiêu lãng... Cảm ơn!
Monday, September 01, 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment