Bà ơi, hôm nay nghe tin bà ốm nặng hơn. Cháu thực sự mất hết tinh thần. Cháu ở xa quá, không ở bên bà vào lúc bà ốm thế này, cháu đau lòng lắm. Bà ơi, lần ốm này bà không chịu được nữa rồi, cháu nghe bà nói mà lòng như xát muối. Mới được hai ba câu đã khóc hu hu lên như trẻ nhỏ. Bà ơi, cháu cứ muốn gọi mãi bà thôi. Bà bảo bà mệt lắm rồi, bà sắp chết rồi. Bà đừng nói thế với cháu bà ơi. Với cháu bà lúc nào cũng ở bên, lúc nào bà cũng chờ cháu đến thăm, chuẩn bị sẵn những món quà nho nhỏ dành cho cháu. Bà yêu cháu lắm mà, sao bà lại nỡ xa cháu, bà ơi. Bà phải chịu khó uống thuốc, đi bệnh viện và ăn thật ngon miệng vào. Sao bây giờ bà lại từ chối hết mọi thứ như thế. Bà có biết bà đau là con cháu bà cũng đau lắm không, bà ơi.
Hôm cháu về, bà vui lắm mà. Bà bảo những lúc bà đau ốm bà chỉ muốn chết đi thôi. Nhưng khi thấy con cháu quây quần vui vẻ ngày tết, bà lại không muốn chết. Nghe bà nói mà lòng cháu chỉ muốn khóc, nhưng vẫn giả lả cười, nói những chuyện vui, lạc quan để bà vui mà sống với chúng cháu. Chúng cháu thật bất hiếu với bà, bà nhỉ. Bà chỉ mong được vui với con cháu mà chúng cháu cứ rời xa bà, chả mấy khi tụ tập đông đủ bên bà.
Bà dặn cháu: người đàn bà để phúc cho con cháu. Nên cháu phải sống sao cho phải đạo làm người để đời sau được hưởng cái phúc của cháu. Cũng giống như bà. 84 năm qua, bà đã sống thật đẹp, thật nhân hậu, vị tha và hi sinh cho con cho cháu. Nhà mình nghèo nhất phố Minh Khai nhưng con bà ai cũng ngoan ngoãn, trưởng thành, con dâu bà ai cũng hiếu với mẹ chồng, nể trọng bà, nghe lời bà. Cháu bà học hành tử tế, lập gia đình đàng hoàng, cháu rể ai cũng ngoan. Bà ơi, cuộc đời bà vậy là viên mãn quá rồi. Bây giờ bà có 6 người con, 4 dâu và 2 rể, 12 cháu và 5 chắt. Gia đình mình thế là trọn vẹn, mãn nguyện rồi bà nhỉ. Bà có thể tự hào với hàng xóm láng giềng về gia đình mình, về con cháu mình. Bà ơi, cuộc đời bà đã trải qua bao thăng trầm, bà như một cuốn sách sử, một kho chuyện xưa cũ mà cháu mãi thèm được nghe kể. Cháu ước gì, cháu cứ nhỏ mãi ở bên bà, để được cùng bà đun bếp than, rán đậu phụ, rồi ngồi đọc báo xem ti vi. Cháu sẽ bảo Trang hát cho bà nghe bài "Đu quay" - lần nào nó đi học nhà trẻ về bà cũng bắt hát rồi mới cho vào nhà. Bà ơi, ngày xưa cũ cứ như vẫn ở đây với cháu. Hình ảnh bà phúc hậu như bà tiên trong chuyện cổ tích với nụ cười hiền từ. Bà có biết bà đẹp lắm không, bà ơi. Cháu sẽ nhớ tới bà suốt cuộc đời này. Bà sẽ mãi ở bên cháu bà nhé.

No comments:
Post a Comment