Friday, August 10, 2007

Thương bà nội quá!

Hôm nay là lần đầu tiên sau khi sang Canada tôi được nhìn thấy bà nội của tôi. Sau khi gặp bà xong, tôi ngồi khóc hu hu, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra thôi, không làm sao mà nín được. Chồng tôi ra sức dỗ dành và đánh lạc hướng nhưng không ăn thua. Mãi sau mới nín được ấy. Sao mà thương bà thế! Nhớ bà quá nữa cơ.

Ngày tôi rời VN, bà còn khoẻ lắm. Ngày nào bà cũng leo mấy bận cầu thang từ tầng 1 đến tầng 4, rồi tưới cây, đọc báo, nấu cơm ăn.

Bây giờ bà đã 82 tuổi rồi. Lại vừa bị ốm đến 3 tháng liền. Huhu! Bà yếu lắm, không ngồi lâu được. Vừa mới nói chuyện với tôi mấy phút bà đã bảo bà đi nằm đây, bà đau lưng lắm. Huhu! Chỉ còn mấy tháng nữa là tôi về VN rồi. Tôi cầu trời cầu phật cho bà mạnh khoẻ. Cầu trời cầu phật thật nhiều để bà mạnh khoẻ, cho tôi được gặp bà, cho con tôi được biết mặt cụ, được cụ ôm vào lòng. Từ bây giờ ngày nào tôi cũng sẽ cầu xin cho bà tôi được khoẻ mạnh. Thương bà quá!

1 comment: