Lại sắp tới mùa thu, mình sắp thêm một tuổi. Sang tuổi 29 rồi đấy. Ngày xưa mùa thu lãng mạn thế, mùa thu dịu êm thế. Giờ mùa thu ở đây mình thấy lạnh. Giờ mùa thu đâu còn mang đến cho mình cái háo hức ngày xưa. Có phải mình sắp già rồi không?
Bạn thân của mình, Mai Anh ấy, cũng chẳng còn thời gian vào mà đọc blog của mình như trước, cũng chẳng còn thời gian mà trách mình sao không thấy nhắc đến nó trong blog bao giờ. Mùa thu Hà Nội xưa của hai đứa xa rồi.
Năm nay mình đón mùa thu trong cái cảm giác hẫng hụt của một mùa hè ngắn ngủi. Ngỡ ngàng chẳng muốn tin là mình lại sắp phải trải qua một mùa đông dài dằng dặc. Thương thế! Sao mà thương mình thế! Thế mới biết, vì sao ở đây người ta yêu mùa hè đến vậy, giữa cái nắng buổi trưa, rủ nhau ra nằm cỏ tắm nắng. Ở VN mình thừa nắng, thừa gió nhỉ. Ở VN mình thừa thãi sự ấm áp nhỉ, đến nỗi ra đường ai nấy đều như ninza cả ấy thôi.
Mình không muốn tin, mùa thu lại sắp đến rồi!

"Vì nàng đẹp như một bông hồng, nên tôi không dám yêu nàng
Ôi đôi môi cười như cánh lan, bao năm tôi khó nguôi quên
Nên theo cơn gió bay qua đây, như dung nhan vừa tươi mướt
Em vui như dáng Xuân hồng nắng, tôi nghe cơn gió ru hời
Trời lành lạnh khi mùa Thu về, tôi nghe tôi khóc trong lòng
Hôm nay đây mùa Thu mới sang, ôi sao xa quá Xuân xưa
Trong công viên lá thôi đong đưa, tôi nghe em cười trong nắng
Dang tay cho gió nâng tà áo trong hơi sương em sẽ tan nhòa"
Ôi đôi môi cười như cánh lan, bao năm tôi khó nguôi quên
Nên theo cơn gió bay qua đây, như dung nhan vừa tươi mướt
Em vui như dáng Xuân hồng nắng, tôi nghe cơn gió ru hời
Trời lành lạnh khi mùa Thu về, tôi nghe tôi khóc trong lòng
Hôm nay đây mùa Thu mới sang, ôi sao xa quá Xuân xưa
Trong công viên lá thôi đong đưa, tôi nghe em cười trong nắng
Dang tay cho gió nâng tà áo trong hơi sương em sẽ tan nhòa"
Đây là bài hát mình thích ngày xưa. Nàng trong bài hát đẹp như bông hồng. Nhưng cả nàng và bông hồng trong bức ảnh của mình đây đều già rồi nhỉ, nàng thì già rồi, còn hoa thì nở hết cỡ, thật là hợp với nhau :D

No comments:
Post a Comment