"Em xa anh
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn"
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn"
Em đứng ngoài sân nhà, nhìn theo bóng anh xa dần trên con đường quen thuộc. Sợ mình sẽ khóc nếu cứ nhìn mãi thế, em đành vào nhà, nói vài câu với Cynthia để giải toả bớt nỗi lòng rồi về chăm con.
Xa anh, chỉ mới có nửa ngày thôi, sao mà em cảm thấy trống chếnh thế, yên lặng thế.
Ai cũng bảo em rằng, đây là cơ hội để em mạnh mẽ hơn. Em lúc nào cũng mạnh mẽ anh nhỉ! Em chỉ yếu đuối khi ở bên cạnh anh thôi.
Giờ này, anh vẫn đang ở trên máy bay. Sáng mai em ngủ dậy có khi anh mới tới nơi. Thương anh, nhớ anh lắm!
Anh đi đến miền đất mới chắc có nhiều niềm vui. Mong anh thượng lộ bình an, mạnh khoẻ, về nhà với mẹ con em đúng ngày đã hẹn! Yêu anh nhiều!

No comments:
Post a Comment