Wednesday, June 06, 2007

Cúc dại


Một bông cúc dại trắng tinh. Trông mới thật đẹp làm sao. Ngày trước mình cứ mơ được ở trong một thảm cúc trắng xoá, ngút mắt nhìn, chắc sẽ lãng mạn lắm. Ngày trước, chồng cũng hứa sẽ đưa vợ đến một nơi có thật nhiều hoa. Ngày trước mình nghĩ rằng những thảm hoa đó chỉ có ở trên phim ảnh, rằng cuộc đời mình chắc không có cơ hội ra nước ngoài để ngắm những thảm hoa đó.

Bây giờ, mình ở đây. Mình ở một nơi mà mùa hè tràn ngập hoa, rất nhiều loại hoa khác nhau, đẹp đến mê mẩn. Cả năm, chỉ mong đến mùa hè để được ngắm hoa, để được tắm nắng. Sao mà mùa đông ở đây lại dài thế. Cây cối sống gấp gáp, ra hoa và kết quả chỉ trong có mấy tháng mùa hè.

Lại nhớ về Hà Nội. Hà Nội của bụi mờ mịt, tắc đường liên miên. Hà Nội của mưa phùn gió bấc. Hà Nội của phố phường đông đúc tấp nập, đi lên phố cổ phải nhích từng bánh xe để đi. Nhưng sao vẫn yêu thế! Bởi Hà Nội còn có nhiều cái đáng yêu lắm mà. Đi xa, mới xa thì rất nhớ. Nhưng càng ở đây lâu thì lại càng quen.

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn"

Vậy nơi đây lại sắp trở thành một ngôi nhà thứ hai của mình. Cuộc sống dần trở nên quen thuộc, dần trở nên thân thương, không muốn xa. Nhưng biết làm sao được, rồi không biết tiếp theo cuộc đời sẽ đưa mình về đâu (hay chồng mình sẽ đưa mình đi đâu :)). Vậy đấy! Bây giờ mình lại không muốn xa nơi này nữa. Mặc dù, chẳng bao giờ có thể quên Hà Nội. Đi xe bus với chồng, qua các đường phố chính ở đây, vẫn có cảm giác xa lạ, cảm giác như mình đang xem một bộ phim, chứ không phải mình đang sống trong bộ phim đó.

Lan man quá nhỉ! Cuối cùng thì mình muốn sống ở đâu? Nơi nào có chồng và con mình, nơi đó là nhà mình vậy!

No comments:

Post a Comment