Thursday, March 15, 2007

Tạm biệt mùa đông


Năm nay mùa đông thật lạ, đến muộn, dữ dội rồi ra đi nhanh như lúc đến. Chưa được hai tháng mà đã sắp hết mùa đông. Thế nên năm nay mới có vụ đổi giờ sớm hơn mọi năm đến 3 tuần. Bây giờ tôi lại cách Hà Nội thương yêu 11 tiếng.
Mùa hè tới chúng tôi có nhiều kế hoạch đi chơi xa lắm. Bây giờ có cu tí rồi nên làm gì cũng phải tính trước cả mấy tháng. Chồng cũng đã có đủ quần áo mới cho mùa hè tới. Vợ thì cũng đã chủ động sắm rồi. Năm nay không mặc lại quần áo năm ngoái được nữa vì sau khi sinh cu tí xong cơ thể thay đổi hết cả. Béo hơn bao nhiêu, 55kg rồi và chưa thấy giảm. Hy vọng mấy tháng nữa sẽ giảm thêm vài kg nữa. Chuẩn bị tập thể dục giảm béo thôi :D
Tuy là có béo nhưng tôi lại cảm thấy một điều khác lạ. Đó là tôi cảm thấy mình rất phụ nữ, đầy đặn và viên mãn. Hay tại hạnh phúc làm cho tôi cảm thấy như vậy. Việc chăm sóc con vất vả nhưng cứ nhìn thấy nó là tôi lại cảm thấy yêu nó vô cùng, tôi rất kiên nhẫn chăm sóc, đáp ứng những nhu cầu của nó bất kể thời gian. Lại được chồng chăm sóc yêu thương nữa nên chẳng bao giờ tôi cảm thấy buồn bã cô đơn. Cứ ngắm chồng lại ngắm con hết cả ngày. Cuộc đời của người phụ nữ đơn giản nhỉ. Tôi tình nguyện làm hậu phương cho chồng, hậu phương có vững chắc thì tiền tuyến mới yên tâm chiến đấu được. Bạn tôi bảo tôi là kiểu phụ nữ của gia đình, cam chịu, nhẫn nhịn. Chắc cũng có kiểu phụ nữ như vậy. Cũng là phụ nữ, nhưng bạn tôi lúc nào cũng hăng hái tham gia các hoạt động xã hội, mê say công việc và khả năng kiếm tiền thì hơn hẳn tôi rồi. Nhưng trong cuộc sống chẳng ai giống ai cả, phải biết phát huy thế mạnh của mình thôi.
Em gái tôi đã quyết định mua nhà riêng. Điều này khiến tôi vui mừng không thể tả được. Vậy là cuộc sống của nó rồi cũng đâu vào đấy. Năm nay chồng nó cũng bước sang tuổi 32. Cưới vợ, sinh con, mua xe rồi mua nhà. Như vậy là chúng nó ổn định quá rồi. Cứ thế mà sống với nhau thôi. Trải qua bao thăng trầm rồi cũng đến ngày tươi đẹp nhỉ.

1 comment: