
Đây, mùa xuân của tôi đây! Mùa xuân còn mải mê nằm trong xe nôi nhìn đồ chơi, nhìn trời xanh. Ánh nắng chói chang làm mùa xuân của tôi nhíu mắt vào, dễ thương lạ!

Nắng ấm. Chỉ muốn đem con trai ra phố cho thoải mái. Chỉ muốn cùng chồng chạy đùa trên thảm cỏ sau nhà. Chỉ muốn được diện váy áo mới ra phố cho thấy đời tươi đẹp. Mà đẹp thật! Đẹp từ bông hoa tím biếc trước vườn nhà. Đẹp từ chú sóc chạy loăng quăng tìm kiếm hạt. Đẹp lan cả đến những góc phố đầy nắng bừng tỉnh sau một mùa đông. Nắng làm hồng đôi má. Nắng làm ấm bàn tay. Gió lùa qua áo, gợi mở một cảm xúc mới. Ai mà biết được, mình cảm thấy thế nào hôm nay!

Trong lòng cứ ngân nga hoài câu hát: Mùa xuân đến rồi, mùa xuân nói giùm với em, tình yêu rất gần, tình yêu hãy đừng là cánh chim.
Đừng là cánh chim, để luôn ở mãi bên mình nhé! Tình yêu của mình ơi! Thời gian trôi qua thật nhanh đấy. Chỉ muốn ở mãi bên nhau thôi.
Dù biết là chồng vẫn phải đến trường không vì việc này thì vì việc khác mà sao cứ muốn chồng ở nhà thôi. Chồng ở nhà, đùa vui với con, chăm sóc con cùng với vợ. Có chồng ở nhà, cơm nước tươm tất hơn, có thời gian cho con tắm nắng, cho vợ nghỉ ngơi. Có chồng ở nhà, cảm giác mình phụ nữ hơn hẳn, đon đả làm việc nọ việc kia. Có chồng ở nhà, thỉnh thoảng giục vợ "em viết blog cho con đi". Chuyện hàng ngày, chồng cũng chứng kiến, mà mỗi khi vợ viết, vẫn nhìn trộm, đọc trộm, chờ vợ viết xong rồi hăng hái vào xem, say sưa đọc. Đúng là con mình có khác, con mình thì mình yêu, yêu mãi, yêu hoài chẳng bao giờ hết được.

No comments:
Post a Comment