Saturday, October 14, 2006

Thu 6 ngay 13

Chẳng hiểu sao ai cũng sợ ngày này nhỉ. Mình không thấy ngày này kinh khủng lắm, nhưng dường như vẫn phải có một cái gì đó không vui xảy ra. Hôm nay đi làm, phải cắt nấm, con dao hàng ngày đã cùn. Mình hý hửng đem mài. Sau một hồi, nó sắc lên rõ rệt. Nhưng hậu quả là mấy ngón tay trái của mình được thay cho vị trí cái thớt đã bị băm nhiều nhát, bây giờ động vào là xót lắm. Mình không thể tin được là nó lại sắc đến như thế. Thái xong được hai thùng nấm thì tay thành thương binh rồi. Lần sau chắc cạch không dám làm thế nữa.
Hôm nay gọi điện đến chỗ bác sỹ phụ trách thai nghén cho mình, định bụng hỏi xem cân nặng của con yêu bao nhiêu, sau lần siêu âm, nhưng người ta không biết. Chính xác là ở đây họ không quan tâm đến điều đó, và cho rằng trọng lượng qua siêu âm cũng không chính xác. Từ giờ đến lúc mình sinh bé, nếu không có gì bất thường thì mình cũng không được đi siêu âm nữa. Trong khi đó, các bác ở nhà thì hơi một chút là đi siêu âm. Phương ở bên Nhật thì lần nào đi khám định kỳ cũng siêu âm. Con bị nhẹ cân hơn một chút so với tiêu chuẩn là về bị chồng ép ăn ngay. Hihi! Trong khi mình hoàn toàn mù tịt về thông tin của con. Vậy là tốt hay không tốt? Chồng thì bảo, siêu âm nhiều không tốt. Bây giờ, mình chỉ còn biết trông chờ vào cân nặng của mình thôi. Mỗi ngày nhảy lên cân tận 3 - 4 lần. Tiêu chuẩn đặt ra là lên đủ 12kg, hiện tại đã lên đến 6kg cho 5 tháng đầu tiên rồi. Vậy nên mình còn 6kg nữa cho 4 tháng cuối. Chia ra cho 2 tháng tiếp, mỗi tháng 2 kg, còn 2 tháng cuối, mỗi tháng 1kg. Đủ rồi :) Hy vọng là em bé của mình sẽ hấp thu được những thứ mình ăn vào, chứ đừng có vào mẹ nhiều quá rồi lại béo không phanh lại được thì chít. Yêu thằng cu bé bỏng lắm cơ!

No comments:

Post a Comment