Không hiểu sao mặc dù tôi đã sang Canada đến 8 tháng rồi mà tôi chỉ mơ thấy mình đang ở Canada được 1 hoặc 2 lần gì đó. Còn những giấc mơ còn lại là tôi mơ về gia đình và bạn bè. Thường xuyên là ở một nơi quen thuộc - ngôi nhà mà tôi đã trải qua 15 năm tuổi thơ và bố mẹ, em gái, rồi gặp bạn bè. Tất nhiên người mà tôi hay gặp trong mơ nhất là Mai Anh. Những ngày mới sang thì tôi mơ thấy nó thường xuyên. Rồi còn mơ thấy cả những bạn học từ thời phổ thông và đại học nữa. Một cuộc sống hàng ngày vắng vẻ không bạn bè và một cuộc sống trong mơ nhộn nhịp, gần gũi với những người thân yêu.
Đêm qua lại nằm mơ thấy Mai Anh và Quỳnh. Cả ba đứa đang túm tụm bàn về chuyện tôi sắp sinh em bé. Lần đầu tiên tôi mơ thấy mình mang bầu, đúng với hình ảnh hiện tại. Hehe!
Giả sử nếu bây giờ tôi đang ở Hà Nội, liệu tôi có thời gian để chia sẻ với bạn bè nhiều như tôi làm hiện giờ không? Liệu tôi có gặp bạn bè nhiều không? Tôi nhớ, những ngày ở Việt Nam, chúng tôi thường chỉ gặp nhau 1 hoặc 2 lần 1 tháng, thế cũng là nhiều với Thu và Ánh. Người tôi gặp nhiều nhất cũng chỉ là Mai Anh, vậy mà cũng chỉ 1 hoặc 2 lần 1 tháng đấy. Còn Quỳnh thì có khi cả năm mới gặp 1 lần. Ngày tôi đi nó ở cách nhà tôi có hơn 1km mà cũng có đến chia tay đâu.
Nói vậy cũng chẳng phải để trách bạn. Cuộc sống của người có gia đình là vậy. Phải tập trung vào con cái và công việc. Thời gian để dành cho giải trí và bạn bè bị giảm thiểu tối đa. Những lúc tranh thủ ở bên nhau được, thì lại tranh cãi vì những chuyện quan điểm sống. Hihi! Chán thế đấy! Bạn bè mà lại chẳng chịu thông cảm với cách sống của nhau, trên đời này có ai sống giống ai đâu.
Quan điểm của tôi thực sự đơn giản. Tôi luôn muốn bạn thân của mình được sống thoải mái theo ý thích của chính bạn. Tôi không áp đặt cách sống và quan điểm của tôi lên bạn tôi. Tôi chỉ cho nó thấy, mỗi người có một thế giới quan và cách nhìn nhận vấn đề khác nhau. Tôi và Mai Anh cùng nhau khám phá cái thế giới của riêng tôi. Cũng nhiều điều thú vị mà tôi và nó đã cùng chia sẻ nên bây giờ khi xa nhau, cảm nhận của chúng tôi về nhau vẫn rất gần gũi. Không bị xa mặt cách lòng đâu, Mai Anh nhỉ! Luôn cảm thấy sảng khoái khi ở bên nhau và chia sẻ mọi chuyện. Tôi vẫn đùa, Mai Anh là cái thùng để tôi trút tất cả các cảm xúc và những chuyện vớ vẩn hàng ngày của tôi. Bây giờ không có nó ở bên cạnh để trút nữa, tôi lại phải trút vào chồng tôi. Tôi thấy mình thật may mắn, vì chồng tôi chịu nghe tôi nói và không phàn nàn gì cả. Chồng vừa là chồng, vừa là tình nhân, vừa là bạn thân, là người để tôi dựa vào khi khóc nhớ nhà... Hic, quên, đang nói về bạn lại chuyển sang chồng. Mai Anh rất hay dỗi tôi mỗi khi tôi đang nói chuyện với nó thì lại chuyển sang nói về chồng như vậy. Hihi! Bạn thân nhưng mà cũng ghen lắm! Ngày còn nhỏ, tôi vẫn mơ mộng theo kiểu bảo bố xây cho một căn phòng nhỏ để tôi và Mai Anh có thể chui vào đó và chuyện trò từ ngày này qua ngày khác, một chốn riêng cho hai đứa, để tôi và nó không phải ngày nào cũng sang nhà nhau đến 3 lần rồi dắt díu nhau đi ra phố Bạch Mai bụi bặm để nói chuyện. Hai bên bố mẹ không hiểu chúng tôi có chuyện gì mà nói nhiều thế. Chẳng biết tại sao nữa, nhưng chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói với nhau kể từ cái ngày tôi chạy từ nhà thầy Quý về nhà Mai Anh và vùi đầu vào lòng nó để khóc. Tôi vẫn hay đùa với Mai Anh là về già, tôi sẽ xây một cái viện dưỡng lão rồi tập trung tất cả những đứa bạn thân vào đấy. Chắc cái viện dưỡng lão của tôi sẽ đầy tiếng cười vui. ^_^ Ai có ý định vào viện dưỡng lão của tôi thì đăng ký đi nhé vì số lượng có hạn. Hehe!
Thôi, phải dừng mơ mộng lại thôi để còn đi ngủ trưa. Con yêu cũng cần phải ngủ nữa, mẹ cứ ngồi nghe nhạc thế này thì làm sao mà con ngủ được.
Monday, October 23, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment