
Mấy hôm nay tôi cứ nhâm nhẩm hát mãi bài này. Chắc lại nhớ nhà quá thôi mà! Nhưng bài này chưa ai hát hay bằng một cô mình xem trên Tivi, một chương trình là lạ, cô ấy hát và tự đệm dương cầm. Hát mà đôi mắt cứ nhắm nghiền trông rất phiêu. Một cách biểu diễn phóng khoáng, lạ. Và đó là lần mình thực sự cảm nhận cái tình yêu với quê hương và giọng quê dãi dề được thể hiện rất nồng nàn.
Về quê
Theo em anh thì về
Theo em anh thì về
Thăm lại miền quê,
Nơi có một triền đê
Có hàng tre ru khi chiều về
Ơi quê ta bánh đa bánh đúc
Nơi thảo thơm đồng xanh trái ngọt
Nơi tuổi thơ ta đã trải qua đẹp như giấc mơ
Ơi quê ta dầu sương dãi nắng
Phiên chợ nghèo lều tranh mái xiêu
Kìa dáng ai như dáng chị, dáng mẹ tôi.
Đưa nhau ta thì về
Đưa nhau ta thì về
Nơi mẹ đưa nôi
Nơi sáo diều chơi vơi
Với dòng sông bên lở bên bồi
Bao nhiêu năm theo dòng đời đua chen
Phiêu bạt nơi phồn hoa cát bụi
Đôi khi cánh cò xưa lạc vào giấc mơ tôi
Nước qua cầu thời gian trôi mau
Nơi bền lâu là nơi lắng sâu
Thiếu quê hương ta về ta về đâu?
Một chiều bưng bát cơm quê
Rưng rưng ta hát giọng quê dãi dề...

No comments:
Post a Comment