Đã bao lần lang thang trên đường phố Hà Nội những ngày mùa thu, đã bao lần tự thưởng cho mình mấy phút buổi chiều hít hà hương hoa sữa trên con đường đi làm về, rồi mùi hương hoàng lan trên đường Điện Biên Phủ. Vậy mà giờ xa Hà Nội rồi. Nhớ sao là nhớ! Sao cứ nhắc đến nhớ là mình lại muốn khóc, nước mắt lại tự rơi. Không thể kìm nén được!
Nhớ ngày xưa (với mình, cuộc sống là một câu chuyện cổ tích, nên bao giờ mình cũng bắt đầu bằng ngày xưa) buổi chiều chủ nhật mùa thu, anh đưa mình đi lang thang qua các con phố cổ Hà Nội, mình ngồi sau nghêu ngao hát, tất cả những bài hát mình thuộc về Hà Nội, về những góc phố thân yêu, anh chỉ im lặng lắng nghe, cầm tay mình. Chiều hôm ấy đi qua hồ Tây, hoàng hôn rực đỏ, mình đã hát bài "Nhớ mùa thu Hà Nội" của Trịnh Công Sơn. Và đến hôm nay, bài hát ấy lại trở về với mình trong cái tiết thu lạnh lạnh của Canada. Thèm lắm cái cảm giác được ở trong lòng Hà Nội, được đắm mình trong cái không gian trầm lắng của phố cổ và mùi hương nồng nàn của hoa sữa. Mình sinh ra vào mùa thu, mình yêu mùa thu. Ngày chúng mình chưa gặp nhau, anh đã từng ví mình với hoa sữa. Bây giờ, anh lại mang hoa sữa của anh đi xa Hà Nội, anh có nhớ Hà Nội nhiều như em không?
NHỚ MÙA THU HÀ NỘI
Nhạc và lời: Trịnh Công Sơn
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ,
Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội,
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ,
Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua.
Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi.
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai,
Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi,
Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người
Để nhớ mọi người.
Nghe bài hát ở đây:
http://www.vnmusic.com.vn/music/index.php?aid=nghenhac&id=442
Saturday, August 26, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment