Wednesday, December 05, 2007

Đánh hay không đánh

Hôm nay đọc báo thấy tin này.

Chiều 4/12, Hội đồng nhà trường THCS Lý Tự Trọng (Kon Tum) cho biết đã họp xử lý kỷ luật cô giáo Nguyễn Thị Hương về hành vi đánh học sinh.
Đồng thời nhà trường cũng đề nghị các ngành chức năng làm rõ vụ việc để không tạo tiền lệ việc phụ huynh học sinh đánh giáo viên khi đang giảng dạy.

Chiều 27/11, cô Hương đã tát Trần Ngọc Thịnh, học sinh lớp 8E, làm em chảy máu cam do Thịnh mang dép lê vào lớp. Cô Hương đã đưa em Thịnh vào phòng sơ cứu nhưng em về nhà gọi bố mẹ đến.

Mẹ em Thịnh dùng guốc xông vào đánh cô Hương nhưng được Ban giám hiệu can ngăn. Sau đó phụ huynh này tiếp tục xông tới lớp 8E nắm cổ áo đánh cô Hương tại lớp, làm 50 học sinh trong lớp nháo nhác.

Vậy ai sai, ai đúng? Cô giáo đánh học sinh đúng? Phụ huynh đánh cô giáo sai?

Chuyện học trò đi học từ xưa bị ăn đòn nhiều lắm rồi. Tôi đã từng nghe các thầy giáo kể lại ngày trước chính các thầy bị bắt quỳ lên miếng vỏ mít ở góc lớp, bị thước kẻ vụt vào lòng bàn tay. Ngay thầy giáo dạy tôi hồi lớp 7 còn có chiêu ném phấn vào miệng học sinh đang nói chuyện. Thế nên cái tiền lệ giáo viên đánh học sinh nó là đương nhiên rồi. Chỉ có vụ nào bị gia đình học sinh phanh phui, báo chí lên tiếng thì giáo viên đó mới bị kỷ luật. Mà chỉ kỷ luật cho nó có hình thức thôi, chứ giáo viên ấy vẫn đứng lớp, vẫn giảng dạy tiếp tục. Sẽ còn nhiều trường hợp trẻ con bị đánh nếu cứ tiếp tục cái nề nếp giảng dạy như thế này.

Chuyện phụ huynh đến lớp đánh giáo viên thì sao? Xưa nay vẫn có mà. Nhưng nhà trường vẫn cố gắng tìm biện pháp để không tạo tiền lệ. Nếu chấp nhận cái tiền lệ này thì chắc 50% các giáo viên trong trường bị thương tích rồi. Từ thầy thể dục bắt học sinh chạy phạt đến nỗi ngất đi, đến cô giáo đánh học sinh chảy máu cam và thầy giám thị đánh chảy máu tay học sinh... Còn bộ phận giáo viên nào trong trường không tham gia đánh học sinh nhỉ???

Việc phụ huynh xử thầy cô giáo trước mặt con cái là điều không nên. Vì nó sẽ tạo ảnh hưởng xấu tới đứa trẻ. Nó sẽ nghĩ rằng mọi chuyện có thể giải quyết bằng bạo lực. Thay vì nó sẽ tìm đến đàm phán, nó sẽ tìm tới đối đầu. Rồi sẽ có những suy nghĩ đen tối về xã hội, môi trường xung quanh, rồi sẽ có những hành động xấu, không kiểm soát được. Ấy thế cho nên, bố mẹ muốn bảo vệ con mình thì nên giáo dục con mình từ nhà, chứ đừng trông chờ vào nhà trường, "nhà trường đánh đấy". Mà "đánh" thì "xót" lắm!

Nói vậy thôi, chứ gặp phải trường hợp con mình, mình cũng ba máu sáu cơn lên chứ chẳng vừa. Chỉ có điều, tế nhị giải quyết với cô giáo, chứ đừng uỵnh ngay trước mặt con, kẻo nó về sau lại uỵnh người ta bừa bãi, lúc ấy có đi theo mà đền không kịp.

Nhìn vào giáo dục Việt Nam, lại cảm thấy mơ ước đến một nền giáo dục tư bản. Chả lẽ lại ngồi khen Canada nó tốt lắm, nó hay lắm, nó nhân đạo lắm. Bằng thừa nhỉ! Chả biết bao giờ Việt Nam mới "sánh ngang với cường quốc năm châu". Vẫn nằm trong mơ ước của cụ Hồ mà thôi!

No comments:

Post a Comment