Bây giờ cuộc sống của tôi đã bước sang một trang mới thực sự rồi. Từ ngày sinh cu tí đến nay, câu chuyện của hai vợ chồng toàn là về cu tí, ăn ngủ ị tè thay bỉm giặt giũ. Con hơi ọ ẹ một chút là hai ba mẹ cuống lên. Nghe tiếng nó khóc phải đoán xem nó khóc vì cái gì. Bây giờ, chồng tôi còn phân biệt được tiếng nó rặn ị nữa. Tôi thì chưa biết cái vụ đó. Tôi chỉ giỏi cái khoản thay bỉm rửa ráy cho con thôi, chồng không làm được vì sợ bẩn :D
Cuộc sống mới này đem lại cho chúng tôi nhiều niềm vui và cũng nhiều vất vả, nhiều cái phải học, phải tập làm. Nhưng quả thật cu tí là niềm tự hào của chúng tôi. Nhiều lúc ngắm con rồi tự hỏi mình, sao lại có thể có một sự kết hợp tuyệt vời đến như thế. Ai cũng thích ngắm nhìn cu tí. Thậm chí, bà Mary và tôi còn coi đó là một điều kỳ diệu (miracle). Thật kỳ diệu khi từ trong bụng mình nuôi nấng, chăm lo cho một mầm sống và nay đã tự thở bằng phổi của mình, tự biết khóc đòi ăn, đòi thay bỉm, cảm thấy yên tâm trong vòng tay của ba mẹ. Thật là kỳ diệu khi một kiếp người đã bắt đầu. Con bây giờ như tờ giấy trắng, ba mẹ dạy cho cái gì thì biết cái ấy. Chắc rồi hai vợ chồng tôi sẽ phải cố gắng ngày càng nhiều hơn nữa để nuôi dạy cu tí nên người.
Hôm nay ngắm con, thấy gương mặt con thật đáng yêu, càng ngày càng tỏ ra cương nghị và nam tính hơn. Chắc con sẽ giống tính ba lắm đây, muốn cái gì là quyết tâm làm bằng được, không bao giờ mè nheo đâu, con trai nhỉ!
Làm phụ nữ, tôi thấy tự hào với chức năng của mình và luôn cố gắng làm sao tốt nhất có thể. Tất nhiên chẳng thể hoàn hảo, chỉ mong muốn làm hết sức mình thôi. Bây giờ sinh con ra rồi, lại phải áp dụng một loạt chế độ kiêng khem để giữ gìn cho bản thân nữa. Nhiều lúc bận rộn với con, tôi quên luôn việc chăm sóc mình. Mong là sẽ có thời gian để tĩnh lại một chút, để nhìn lại mình một chút, để nhìn lại quãng thời gian mình đã vừa trải qua. Mong con trai ngoan ngoãn, phát triển đầy đủ, đúng với tiến độ :D là mừng lắm rồi.
Hôm nay, chú Kiên ở Đài Loan sẽ về Việt Nam ăn tết, chắc giờ này cả nhà đang đi đón rồi. Chắc năm nay tết ở nhà sẽ vui lắm, ba mẹ sẽ vui lắm. Đây là cái tết đầu tiên mình xa nhà, nhưng lại là cái tết đầu tiên mình có ở trong tổ ấm của riêng mình, bên cạnh chồng yêu và con yêu. Nhớ nhà muốn khóc. Nhưng bận với con quá còn chẳng kịp hình dung tết đến lúc nào. Ngắm con ngủ với nụ cười thiên thần, vậy là mùa xuân đã đến với nhà mình rồi, thương yêu ơi, "mẹ yêu em".
Monday, February 12, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment