Sáng nay, đã hẹn với hai bác Đồng - Thắm đến nhà lắp cũi cho con và thưởng thức món bún thang do vợ trổ tài. Dậy sớm từ 9h sáng (sớm với hai vợ chồng thôi) rồi hì hụi bật bếp làm cái nọ cái kia. Vẫn nhớ cách chị Tú bảo là phải luộc xương với muối trước một lần. Chờ mãi đến 11h thì chị Thắm mới tới để đưa đi chợ. Hai chị em loay hoay mua sắm một hồi rồi mới về nhà. Bao nhiêu thứ cần mua. May mà có chị Thắm, về đến nhà là quay ra với món bún thang luôn. Làm gần xong thì anh Đồng và chị Loan tới mang theo một cái cũi cho cu tí và một cái đệm mới cho hai vợ chồng. Ngại ghê là ngại. Hai vợ chồng chưa giúp gì được cho ai mà cứ toàn được mọi người giúp đỡ thôi. Hy vọng về sau rồi cũng sẽ đến lượt mình đi giúp đỡ người khác.
Bỏ đệm mới vào giường rồi, đẹp lắm cơ. Còn cũi của cu tí thì chưa lắp vội, để khi nào cần dùng mới lắp vì bây giờ phòng đã quá chật. Mãi rồi bún thang cũng xong, cả nhà ngồi ăn rất vui vẻ. 5 người lớn ngồi ăn trong bếp, 2 trẻ con ngồi ăn ở phòng khách. Chúng đã đùa nghịch nhiều nên đói. Nhã và Sen đã chơi trốn tìm ở trong nhà mình, chính mình cũng không thể nghĩ là nhà mình vẫn còn có chỗ để trốn nữa cơ, vì nó quá bé. Cảm giác thật vui, mọi người vừa ăn vừa chuyện trò, thân mật như một gia đình vậy. Chưa bao giờ cảm thấy vui như thế nên mình đã ăn tận 2 bát bún, sau đó còn ăn hoa quả và uống nước nữa. Hihi, thế mà cũng không bị no lắm đâu. Bây giờ mới 6h mà đã thấy muốn ăn tiếp rồi.
Saturday, January 06, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


No comments:
Post a Comment